Amos, the Prophet
| Secondary Keywords | Amos Chai lớn di chúc Griffith Foxley king lường gạt old thánh tiên tri vua |
|---|---|
| Scriptures | 1 Kings1 Rô-bô-am đến Si-chem; vì cả Y‑sơ-ra-ên đã hiệp lại tại Si-chem đặng tôn người làm vua. 2 Khi Giê-rô-bô-am, con trai của Nê-bát, hay điều đó, thì còn ở Ê‑díp-tô, là nơi người trốn để thoát khỏi vua Sa-lô-môn. 3 Người ta sai tìm người tại đó. Giê-rô-bô-am cùng cả hội-chúng Y‑sơ-ra-ên đều đến tâu với Rô-bô-am rằng: 4 Thân-phụ vua đã làm cho ách chúng tôi nặng quá; nhưng bây giờ vua hãy giảm nhẹ sự phục-dịch khó-nhọc và cái ách nặng mà thân-phụ vua đã gán cho chúng tôi, thì chúng tôi sẽ phục-dịch vua. 5 Người đáp với chúng rằng: Hãy lui về, trong ba ngày sẽ trở lại cùng ta. Dân-sự bèn lui về. 6 Vua Rô-bô-am bàn với các trưởng-lão đã hầu-hạ Sa-lô-môn, cha mình, trong lúc người còn sống, mà rằng: Các ngươi bàn-luận cho ta phải đáp với dân-sự nầy làm sao? 7 Chúng thưa lại rằng: Nếu ngày nay vua làm như người đầy-tớ của dân-sự nầy, phục-sự họ, đáp lời, trò-chuyện tử-tế cùng họ, thì họ sẽ làm tôi-tớ vua mãi mãi. 8 Nhưng Rô-bô-am không theo mưu của các trưởng-lão đã bàn cho mình; bàn-nghị cùng các kẻ trai-trẻ đồng lớn lên với mình, và hầu-hạ mình, 9 mà rằng: Dân-sự nầy đã tâu với ta rằng: Hãy giảm nhẹ cái ách mà thân-phụ vua đã gán cho chúng tôi; vậy, các ngươi bàn-luận cho ta phải đáp với chúng nó làm sao? 10 Các gã trai-trẻ đồng lớn lên với người đáp rằng: Dân-sự nầy đã tâu với vua rằng: Thân-phụ vua khiến ách chúng tôi nặng; vua hãy làm cho nó ra nhẹ; vua phải đáp lại cùng chúng như vầy: Ngón tay út ta còn lớn hơn lưng của cha ta. 11 Vậy, cha ta đã gán một cái ách nặng cho các ngươi, ta sẽ làm cái ách các ngươi thêm nặng hơn nữa; cha ta sửa-phạt các ngươi bằng roi da, ta sẽ sửa-phạt các ngươi bằng roi bọ-cạp. 12 Ngày thứ ba, Giê-rô-bô-am và cả dân-sự đều đi đến Rô-bô-am, y như vua đã biểu rằng: Hãy trở lại cùng ta trong ba ngày. 13 Vua đáp lời với dân-sự cách xẳng-xớm, không kể các lời bàn-luận của các trưởng-lão, 14 và theo mưu các kẻ trai-trẻ mà đáp lại cùng chúng rằng: Cha ta đã khiến cho ách các ngươi nặng-nề; ta sẽ làm ách các ngươi càng nặng-nề hơn nữa. Cha ta có sửa-phạt các ngươi bằng roi da, ta sẽ sửa-phạt các ngươi bằng roi bọ-cạp. 15 Như vậy, vua không khứng nghe lời dân-sự, vì điều đó bởi Đức Giê-hô-va dẫn đến, đặng làm cho ứng-nghiệm lời Ngài cậy A‑hi-gia ở Si-lô mà phán cho Giê-rô-bô-am, con trai của Nê-bát. 16 Khi cả Y‑sơ-ra-ên thấy vua không khứng nghe lời họ, bèn đáp cùng người rằng: Chúng ta có phần gì cùng Đa-vít? Chúng ta chẳng có cơ-nghiệp chi với con trai Y‑sai. Hỡi Y‑sơ-ra-ên! Hãy trở về trại mình đi. Ớ Đa-vít! Từ rày ngươi khá coi chừng nhà của ngươi. Như vậy Y‑sơ-ra-ên đều rút về các trại của họ. 17 Nhưng về dân Y‑sơ-ra-ên ở tại các thành Giu-đa, thì Rô-bô-am cai-trị họ. 18 Bấy giờ, Rô-bô-am sai A‑đô-ram là người coi-sóc việc cống-thuế đến cùng chúng; nhưng cả Y‑sơ-ra-ên ném đá người chết. Vua Rô-bô-am lật-đật lên xe, trốn về Giê-ru-sa-lem. 19 Ấy vậy, Y‑sơ-ra-ên phản-nghịch nhà Đa-vít cho đến ngày nay. 20 Khi dân Y‑sơ-ra-ên hay rằng Giê-rô-bô-am đã trở về, bèn sai sứ mời người đến hội mình, và lập người làm vua trên cả Y‑sơ-ra-ên. Chỉ có chi-phái Giu-đa cứ theo nhà Đa-vít mà thôi. 21 Rô-bô-am đến Giê-ru-sa-lem nhóm hết thảy nhà Giu-đa và chi-phái Bên-gia-min, số là một trăm tám mươi ngàn người lính-chiến kén-chọn, toan tranh-chiến cùng nhà Y‑sơ-ra-ên đặng bắt nước phục lại Rô-bô-am, con trai Sa-lô-môn. 22 Nhưng Đức Chúa Trời phán cùng Sê-ma-gia, người của Đức Chúa Trời, rằng: 23 Hãy nói cùng Rô-bô-am, con trai Sa-lô-môn, vua Giu-đa, cùng hết thảy nhà Giu-đa, Bên-gia-min, và phần dân-sự còn lại, mà rằng: 24 Đức Giê-hô-va phán như vầy: Các ngươi chớ đi lên đánh anh em mình, là dân Y‑sơ-ra-ên. Mỗi người hãy trở về nhà mình, vì sự nầy bởi ta mà xảy đến. Chúng vâng theo lời Đức Giê-hô-va mà trở về theo mạng-lịnh của Ngài. 25 Giê-rô-bô-am bèn xây-cất Si-chem trên núi Ép-ra-im, và ở tại đó. Đoạn từ đó người đi ra xây-cất Phê-nu-ên. 26 Bấy giờ, Giê-rô-bô-am nói thầm rằng: Hoặc nước sẽ trở về nhà Đa-vít chăng. 27 Nếu dân-sự nầy đi lên Giê-ru-sa-lem đặng tế-lễ tại trong đền của Đức Giê-hô-va, thì lòng họ chắc sẽ trở về chúa của họ, là Rô-bô-am, vua Giu-đa; người ta sẽ giết ta đi và trở về với Rô-bô-am, vua Giu-đa. 28 Vậy, vua bàn-định, rồi truyền làm hai con bò con bằng vàng, và nói với dân-sự rằng: Các ngươi đi lên Giê-ru-sa-lem thật khó thay! Hỡi Y‑sơ-ra-ên! Nầy là các thần ngươi, đã đem ngươi ra khỏi xứ Ê‑díp-tô. 29 Người đặt con nầy tại Bê-tên, và con kia tại Đan. 30 Việc đó thành nên tội-lỗi, vì dân-chúng đi đến Đan đặng thờ-lạy bò con ấy. 31 Giê-rô-bô-am cũng cất chùa-miễu trên các nơi cao, chọn lấy người trong vòng dân-chúng lập làm thầy tế-lễ, không thuộc về chi-phái Lê-vi. 32 Người lại định lập trong tuần tháng tám ngày rằm, một lễ giống như lễ người ta thường dự trong xứ Giu-đa, và người dâng các của-lễ trên bàn-thờ. Người cũng làm như vậy tại Bê-tên, tế-lễ cho hai bò con mà người đã làm nên; lại để tại Bê-tên những thầy tế-lễ của các nơi cao mà người đã cất. 33 Ngày rằm tháng tám, tức là tháng người tự chọn lấy, Giê-rô-bô-am đi lên bàn-thờ mình đã cất tại Bê-tên. Người lập một lễ cho dân Y‑sơ-ra-ên, rồi đi lên bàn-thờ đặng xông hương. Amos1 Nầy là điều mà Chúa Giê-hô-va khiến ta xem thấy: Nầy, Ngài làm nên những cào-cào trong lúc cỏ bắt đầu mọc lại; ấy là cỏ mọc lại sau các kỳ cắt cỏ của vua. 2 Khi cào-cào đã cắn-nuốt cỏ trong đất rồi, ta nói rằng: Hỡi Chúa Giê-hô-va, tôi cầu-xin Ngài hãy tha-thứ! Gia-cốp há có thể đứng được sao? Vì nó là nhỏ, 3 Đức Giê-hô-va bèn ăn-năn về việc nầy. Đức Giê-hô-va phán rằng: Điều đó sẽ không xảy ra đâu. 4 Chúa Giê-hô-va cho ta xem thấy như sau nầy: Nầy, Chúa Giê-hô-va khiến lấy lửa mà chống-trả. Lửa ấy thiêu-nuốt vực lớn, đoạn hầu ăn-nuốt đất. 5 Bấy giờ ta nói rằng: Hỡi Chúa Giê-hô-va, tôi cầu-xin Ngài hãy thôi đi! Gia-cốp há có thể đứng được sao? Vì nó là nhỏ. 6 Đức Giê-hô-va bèn ăn-năn về việc nầy. Chúa Giê-hô-va phán rằng: Điều đó cũng sẽ không xảy đến. 7 Ngài bèn cho ta xem thấy như sau nầy: Nầy, Chúa đứng trên một bức tường thẳng nảy mực, và tay Ngài cầm một dây chuẩn-mực. 8 Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: A‑mốt, ngươi thấy gì? Ta thưa rằng: Một dây chuẩn-mực. Chúa bèn phán: Nầy, ta sẽ đặt dây chuẩn-mực giữa dân Y‑sơ-ra-ên ta; ta sẽ không còn đi qua nó nữa. 9 Các nơi cao của Y‑sác sẽ bị hoang-vu, các nơi thánh của Y‑sơ-ra-ên sẽ bị hủy-phá, và ta sẽ dấy lên dùng gươm đánh nhà Giê-rô-bô-am. 10 Bấy giờ, A‑ma-xia, thầy tế-lễ của Bê-tên, khiến nói cùng Giê-rô-bô-am là vua Y‑sơ-ra-ên rằng: A‑mốt tập-lập nghịch cùng vua, ở giữa nhà Y‑sơ-ra-ên; đất chẳng chịu nổi mọi lời của nó. 11 Thật vậy, nầy, A‑mốt nói rằng: Giê-rô-bô-am sẽ chết bởi gươm, và Y‑sơ-ra-ên chắc sẽ bị đày đi làm phu-tù khỏi đất mình! 12 A‑ma-xia nói cùng A‑mốt rằng: Hỡi kẻ tiên-kiến, khá đi khỏi đây. Hãy trốn trong đất Giu-đa, tại đó ăn bánh và nói tiên-tri. 13 Nhưng chớ cứ nói tiên-tri tại Bê-tên nữa; vì ấy là một nơi thánh của vua, và ấy là nhà vua. 14 A‑mốt trả lời cho A‑ma-xia rằng: Ta không phải là đấng tiên-tri, cũng không phải con đấng tiên-tri; nhưng ta là một kẻ chăn, sửa-soạn những cây vả rừng. 15 Đức Giê-hô-va đã bắt lấy ta từ sau bầy, và Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: Hãy đi nói tiên-tri cho dân Y‑sơ-ra-ên ta. 16 Vả, hãy nghe lời của Đức Giê-hô-va: Ngươi nói rằng: Chớ nói tiên-tri nghịch cùng Y‑sơ-ra-ên, và đừng nhỏ lời xuống nghịch cùng nhà Y‑sác. 17 Cho nên Đức Giê-hô-va phán như vầy: Vợ ngươi sẽ buông dâm trong thành; con trai và con gái ngươi sẽ ngã bởi gươm; đất ngươi sẽ bị chia bởi dây, còn ngươi, ngươi sẽ chết trong một đất ô‑uế, và Y‑sơ-ra-ên chắc sẽ bị đày đi làm phu-tù khỏi đất mình. |