Asa's Reign
| Secondary Keywords | di chúc king lường gạt old thánh vua |
|---|---|
| Scriptures | 1 Kings1 Năm thứ mười tám đời vua Giê-rô-bô-am, con trai Nê-bát, thì A‑bi-giam lên ngôi làm vua Giu-đa. 2 Người trị-vì ba năm ở Giê-ru-sa-lem. Mẹ người tên là Ma-a-ca, con gái của A‑bi-sa-lôm. 3 Người đi trong các tội-lỗi của cha người đã phạm trước người; và lòng người không trọn-lành với Giê-hô-va Đức Chúa Trời người như thể lòng Đa-vít, tổ-phụ người. 4 Nhưng vì cớ Đa-vít, Giê-hô-va Đức Chúa Trời của người dành cho người một ngọn đèn trong Giê-ru-sa-lem, lập con trai người làm kẻ kế-vị người, và khiến cho Giê-ru-sa-lem còn hoài; 5 vì Đa-vít làm điều thiện trước mặt Đức Giê-hô-va, và ngoài việc U‑ri, người Hê-tít, trọn đời người không xây bỏ điều gì của Đức Giê-hô-va đã truyền cho. 6 Vả, Rô-bô-am và Giê-rô-bô-am đánh giặc nhau trọn đời mình. 7 Các công-việc khác của A‑bi-giam, mọi việc người làm, đều chép trong sách sử-ký của các vua Giu-đa. A‑bi-giam và Giê-rô-bô-am cũng đánh giặc nhau. 8 A‑bi-giam an-giấc với tổ-phụ mình, và người ta chôn người tại trong thành Đa-vít. A‑sa, con trai người, kế-vị người. 9 Năm thứ hai mươi, đời vua Giê-rô-bô-am là vua Y‑sơ-ra-ên, thì A‑sa lên ngôi làm vua Giu-đa. 10 Người cai-trị bốn mươi mốt năm tại Giê-ru-sa-lem. Bà nội người tên là Ma-a-ca, con gái của A‑bi-sa-lôm. 11 A‑sa làm điều thiện trước mặt Đức Giê-hô-va, y như Đa-vít, tổ-phụ người, đã làm. 12 Người đuổi bợm vĩ-gian khỏi xứ, và dẹp hết thảy hình-tượng mà tổ-phụ người đã làm. 13 Lại, người cũng cất chức thái-hậu khỏi Ma-a-ca, bà nội mình, bởi vì có dựng tượng Át-tạt-tê. A‑sa đánh hạ hình-tượng của bà, đốt tại trong trũng Xết-rôn. 14 Song người không trừ-bỏ các nơi cao; dầu vậy, đối với Đức Giê-hô-va, lòng A‑sa trọn-lành cả đời mình. 15 Người đem để lại trong đền Đức Giê-hô-va những vật thánh của cha người, và những vật mà chính mình người đã biệt riêng ra thánh, hoặc vàng, bạc, hay là các khí-dụng. 16 A‑sa, vua Giu-đa, và Ba-ê-sa, vua Y‑sơ-ra-ên, đánh giặc nhau trọn đời mình. 17 Ba-ê-sa, vua Y‑sơ-ra-ên, đi lên đánh Giu-đa, xây đồn-lũy Ra-ma, để làm cho dân-sự của A‑sa, vua Giu-đa, không ra vào nơi A‑sa, vua Giu-đa được. 18 Khi ấy, A‑sa bèn lấy hết những bạc và vàng còn lại trong kho của đền Đức Giê-hô-va và trong kho nơi cung của vua, giao cho đầy-tớ mình; đoạn sai họ đến Bên-Ha-đát, con trai Táp-ri-môn, cháu Hê-xi-ôn, vua Sy-ri, ở Đa-mách, mà nói rằng: 19 Chúng ta hãy lập giao-ước với nhau, y như cha của ông và cha ta đã làm. Kìa, ta sai đem lễ-vật bằng bạc và vàng; hãy đi phá lời giao-ước của ông với Ba-ê-sa, vua Y‑sơ-ra-ên, để hắn dan xa ta. 20 Bên-Ha-đát nghe lời vua A‑sa; bèn sai các quan-tướng mình hãm đánh những thành của Y‑sơ-ra-ên, chiếm lấy Y‑giôn, Đan, A‑bên-Bết-Ma-ca, và cả xứ Ki-nê-rết với xứ Nép-ta-li. 21 Ba-ê-sa hay được điều đó, liền thôi xây-đắp đồn Ra-ma, mà rút về ở tại Tiệt sa. 22 Vua A‑sa bèn nhóm hết thảy người Giu-đa, không trừ một ai; chúng đem đi những đá và gỗ mà Ba-ê-sa đã dùng xây-đắp đồn Ra-ma. Vua A‑sa dùng đồ ấy đặng xây-cất Ghê-ba trong xứ Bên-gia-min, và Mích-ba. 23 Các công-việc khác của A‑sa, quyền-thế của người, mọi việc người làm, và các thành người xây-cất, đều đã chép trong sử-ký của các vua Giu-đa. Khi người đã già rồi, thì đau chân. 24 A‑sa an-giấc cùng tổ-phụ người, và được chôn với họ trong thành Đa-vít, tổ-tiên người. Giô-sa-phát, con trai người, kế-vị người. 25 Năm thứ hai đời A‑sa, vua Giu-đa, Na-đáp, con trai Giê-rô-bô-am, lên ngôi làm vua Y‑sơ-ra-ên, và trị-vì trên Y‑sơ-ra-ên hai năm. 26 Người làm điều ác trước mặt Đức Giê-hô-va, đi theo đường của tổ-phụ mình, phạm tội mà Giê-rô-bô-am đã phạm và khiến cho Y‑sơ-ra-ên can phạm nữa. 27 Ba-ê-sa, con trai A‑hi-gia, về nhà Y‑sa-ca, làm phản người; trong lúc Na-đáp và cả Y‑sơ-ra-ên vây Ghi-bê-thôn, vốn thuộc về dân Phi-li-tin, thì Ba-ê-sa giết người tại đó. 28 Ấy là nhằm năm thứ ba đời A‑sa, vua Giu-đa, mà Ba-ê-sa giết Na-đáp và trị-vì thế cho người. 29 Vừa khi người lên ngôi làm vua, thì giết hết thảy người thuộc về nhà Giê-rô-bô-am, không để sót một ai, đến đỗi đã diệt hết trong nhà Giê-rô-bô-am, theo như lời Đức Giê-hô-va đã cậy miệng A‑hi-gia, kẻ tôi-tớ Ngài ở Si-lô, mà phán ra; 30 ấy vì cớ tội-lỗi của Giê-rô-bô-am đã phạm làm cho Y‑sơ-ra-ên cũng phạm tội, và chọc giận Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y‑sơ-ra-ên. 31 Các công-sự khác của Na-đáp, mọi việc người làm, đều đã chép trong sử-ký của các vua Y‑sơ-ra-ên. 32 Vả, A‑sa, vua Giu-đa, và Ba-ê-sa, vua Y‑sơ-ra-ên, đánh giặc nhau trọn đời mình. 33 Năm thứ ba đời A‑sa, vua Giu-đa, thì Ba-ê-sa, con trai A‑hi-gia, lên làm vua cả Y‑sơ-ra-ên; người ở tại Tiệt-sa, và cai-trị hai mươi bốn năm. 34 Người làm điều ác trước mặt Đức Giê-hô-va, đi theo đường của Giê-rô-bô-am, và tội-lỗi mà Giê-rô-bô-am đã phạm làm cho Y‑sơ-ra-ên cũng phạm tội. 2 Chronicles1 A‑bi-gia an-giấc cùng tổ-phụ mình, và người ta chôn người trong thành Đa-vít. A‑sa, con trai người, cai-trị thế cho người. Trong đời người, xứ được hòa-bình mười năm. 2 A‑sa làm điều thiện và ngay-thẳng trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời của người; 3 vì người cất bỏ các bàn-thờ của thần ngoại-bang và những nơi cao, đập-bể các trụ-thờ, và đánh đổ những tượng A‑sê-ra; 4 người khuyên Giu-đa phải tìm-cầu Giê-hô-va Đức Chúa Trời của tổ-phụ chúng, cùng làm theo luật-pháp và điều-răn của Ngài. 5 Người cũng trừ-bỏ những nơi cao và trụ-thờ mặt trời khỏi các thành của Giu-đa. Nước được bằng-an trước mặt người. 6 Người xây những thành bền-vững trong đất Giu-đa, vì trong mấy năm đó xứ hoà-bình, không có chiến-trận, bởi Đức Giê-hô-va đã ban cho người được an-nghỉ. 7 Người bảo dân Giu-đa rằng: Ta hãy xây-cất các thành này, đắp vách-tường chung-quanh, dựng tháp, làm cửa và then, đương lúc xứ hãy còn thuộc về chúng ta; vì chúng ta có tìm-kiếm Giê-hô-va Đức Chúa Trời của chúng ta; chúng ta có tìm được Ngài, Ngài đã ban cho chúng ta bình-an bốn phía. Chúng bèn xây-cất và được thành-công. 8 A‑sa có một đạo-binh ba mươi vạn người Giu-đa, cầm khiên và giáo, và hai mươi tám vạn người Bên-gia-min, cầm thuẫn và giương cung; hết thảy đều là người mạnh-dạn. 9 Xê-rách, người Ê‑thi-ô-bi kéo đạo-binh một trăm vạn người, và ba trăm cỗ xe, ra hãm đánh người Giu-đa, và đi đến Ma-rê-sa. 10 A‑sa ra đón người, dàn trận tại trong trũng Xê-pha-ta, gần Ma-rê-sa. 11 A‑sa cầu-khẩn Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình, mà rằng: Lạy Đức Giê-hô-va! Trừ ra Chúa chẳng có ai giúp-đỡ người yếu thắng được người mạnh; Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng tôi ôi! Xin hãy giúp-đỡ chúng tôi, vì chúng tôi nương-cậy nơi Chúa; ấy là nhân danh Chúa mà chúng tôi đến đối-địch cùng đoàn quân nầy. Đức Giê-hô-va ôi! Ngài là Đức Chúa Trời chúng tôi; chớ để loài người thắng hơn Chúa! 12 Đức Giê-hô-va bèn đánh dân Ê‑thi-ô-bi tại trước mặt dân Giu-đa và vua A‑sa; quân Ê‑thi-ô-bi chạy trốn. 13 A‑sa và quân-lính theo người, đều đuổi chúng cho đến Ghê-ra; quân Ê‑thi-ô-bi ngã chết nhiều, đến đỗi chẳng còn gượng lại được, vì chúng bị thua trước mặt Đức Giê-hô-va và đạo-binh của Ngài. Người Giu-đa đoạt được của giặc rất nhiều; 14 cũng hãm đánh các thành chung-quanh Ghê-ra, vì sự kinh-khiếp của Đức Giê-hô-va giáng trên các thành đó; rồi quân-lính A‑sa cướp lấy hết thảy của-cải trong các thành ấy, vì trong nó có của-cải rất nhiều. 15 Lại cũng đánh phá các chuồng súc-vật, bắt đem đi rất nhiều chiên và lạc-đà; đoạn trở về Giê-ru-sa-lem. 2 Chronicles1 Thần Đức Chúa Trời cảm-động A‑xa-ria, con trai của Ô‑đết: Người đi ra đón A‑sa, mà nói với người rằng: 2 Hỡi A‑sa, cả Giu-đa, và Bên-gia-min, hãy nghe lời ta: Các ngươi theo Đức Giê-hô-va chừng nào, thì Đức Giê-hô-va ở với các ngươi chừng nấy; nếu các ngươi tìm Ngài, ắt sẽ gặp Ngài được; nếu các ngươi lìa-bỏ Ngài, thì Ngài sẽ lìa-bỏ các ngươi. 3 Đã lâu ngày, Y‑sơ-ra-ên không có Chúa thật, không có thầy tế-lễ dạy-dỗ, cũng chẳng có luật-pháp; 4 song trong lúc khốn-khó, chúng trở lại cùng Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y‑sơ-ra-ên, mà tìm-cầu Ngài, thì lại gặp Ngài đặng. 5 Trong thì ấy, dân của xứ phải bị sự rối-loạn nhiều, kẻ ra kẻ vào không được bằng-yên. 6 Nước nầy giày-đạp nước kia, thành nầy giày-đạp thành nọ; vì Đức Chúa Trời lấy đủ thứ khổ-nạn làm cho chúng rối-loạn. 7 Song các ngươi hãy mạnh lòng, tay các ngươi chớ nhát-sợ, vì việc các ngươi làm sẽ được phần thưởng. 8 Khi A‑sa đã nghe các lời nầy và lời tiên-tri của tiên-tri Ô‑đết, thì giục lòng mạnh-mẽ, bèn trừ-bỏ những thần-tượng gớm-ghiếc khỏi cả đất Giu-đa và Bên-gia-min, cùng khỏi các thành người đã đoạt lấy trên miền núi Ép-ra-im; người tu-bổ lại cái bàn-thờ của Đức Giê-hô-va ở trước hiên-cửa Đức Giê-hô-va. 9 Người nhóm-hiệp hết thảy người Giu-đa, người Bên-gia-min, và kẻ khách thuộc về chi-phái Ép-ra-im, Ma-na-se và Si-mê-ôn, vẫn kiều-ngụ với chúng; vì có nhiều người Y‑sơ-ra-ên, khi thấy rằng Giê-hô-va Đức Chúa Trời của A‑sa ở cùng người, thì đều về đằng người. 10 Tháng ba năm mười lăm đời A‑sa, chúng nhóm-hiệp tại Giê-ru-sa-lem; 11 nhằm ngày ấy họ lấy trong các súc-vật mình đã đoạt được dẫn về, bảy trăm con bò đực và bảy ngàn con chiên mà tế-lễ Đức Giê-hô-va. 12 Chúng toan-ước nhau hết lòng hết ý tìm-kiếm Giê-hô-va Đức Chúa Trời của tổ-phụ mình, 13 và hễ ai không tìm-kiếm Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y‑sơ-ra-ên, thì sẽ bị xử-tử, vô luận nhỏ hay lớn, nam hay nữ. 14 Chúng cất tiếng lớn mà thề cùng Đức Giê-hô-va, reo-mừng, thổi kèn, thổi còi. 15 Cả Giu-đa đều vui-mừng về lời thề ấy, vì chúng hết lòng mà phát thề, và hết ý tìm-cầu Đức Giê-hô-va; rồi chúng tìm gặp Ngài đặng. Đức Giê-hô-va bèn ban cho chúng được bình-an bốn phía. 16 Vả lại, vì Ma-a-ca, mẹ vua A‑sa, đã làm một hình-tượng gớm-ghê cho thần A‑sê-ra, nên vua A‑sa lột chức thái-hậu của bà, đánh đổ hình-tượng ấy và nghiền nát đi, rồi thiêu-đốt trong trũng Xết-rôn. 17 Song các nơi cao không phá dỡ khỏi Y‑sơ-ra-ên; dầu vậy, lòng A‑sa vẫn trọn lành cả đời người. 18 Người đem vào đền của Đức Giê-hô-va các vật thánh của cha người, và những vật mà chính mình người đã biệt riêng ra thánh, hoặc vàng, hoặc bạc, hay là những khí-dụng. 19 Chẳng có giặc-giã cho đến năm thứ ba mươi lăm đời A‑sa. |








