14 Ngươi chớ hà-hiếp kẻ làm mướn nghèo-khổ và túng-cùng, bất-luận anh em mình hay là khách lạ kiều-ngụ trong xứ và trong thành ngươi.15 Phải phát công-giá cho người nội trong ngày đó, trước khi mặt trời lặn; vì người vốn nghèo-khổ, trông-mong lãnh công-giá ấy. Bằng không, người sẽ kêu đến Đức Giê-hô-va về ngươi, và ngươi sẽ mắc tội.
Exodus
1 Vả, có một người trong họ Lê-vi đi cưới con gái Lê-vi làm vợ.2 Nàng thọ-thai, và sanh một con trai; thấy con ngộ, nên đem đi giấu trong ba tháng.3 Nhưng giấu lâu hơn nữa không được, nàng bèn lấy một cái rương mây, trét chai và nhựa thông, rồi để đứa trẻ vào, đem thả trong đám sậy dựa mé sông.4 Người chị đứa trẻ đứng xa nơi đó đặng cho biết nó sẽ ra sao.5 Vả, bấy giờ, con gái Pha-ra-ôn xuống sông tắm, còn các con đòi đi dạo chơi trên mé sông; công-chúa thấy cái rương mây đó giữa đám sậy, bèn sai con đòi mình đi vớt lên.6 Công-chúa mở rương ra, thấy đứa trẻ, là một đứa con trai nhỏ đương khóc, bèn động lòng thương-xót mà rằng: Ấy là một đứa con của người Hê-bơ-rơ.7 Người chị đứa trẻ bèn nói cùng công-chúa rằng: Tôi phải đi kêu một người vú trong bọn đàn-bà Hê-bơ-rơ đặng cho đứa trẻ bú chớ?8 Công-chúa đáp rằng: Hãy đi đi. Người gái trẻ đó đi kêu mẹ của đứa trẻ.9 Công-chúa nói rằng: Hãy đem đứa trẻ nầy về nuôi bú cho ta; ta sẽ trả tiền công cho. Người đàn-bà ẵm đứa trẻ mà cho bú.10 Khi lớn khôn rồi, người bèn dẫn nó vào cho công-chúa, nàng nhận làm con, và đặt tên là Môi-se, vì nàng nói rằng: Ta đã vớt nó khỏi nước.
Philippians
1 Vậy nếu trong Đấng Christ có điều yên-ủi nào, nếu vì lòng yêu-thương có điều cứu-giúp nào, nếu có sự thông-công nơi Thánh-Linh, nếu có lòng yêu-mến và lòng thương-xót,2 thì anh em hãy hiệp ý với nhau, đồng tình yêu-thương, đồng tâm, đồng tư-tưởng mà làm cho tôi vui-mừng trọn-vẹn.3 Chớ làm sự chi vì lòng tranh-cạnh hoặc vì hư-vinh, nhưng hãy khiêm-nhường, coi người khác như tôn-trọng hơn mình.4 Mỗi một người trong anh em chớ chăm về lợi riêng mình, nhưng phải chăm về lợi kẻ khác nữa.5 Hãy có đồng một tâm-tình như Đấng Christ đã có,6 Ngài vốn có hình~ Đức Chúa Trời, song chẳng coi sự bình-đẳng mình với Đức Chúa Trời là sự nên nắm-giữ;7 chính Ngài đã tự bỏ mình đi, lấy hình tôi-tớ và trở nên giống như loài người;8 Ngài đã hiện ra như một người, tự hạ mình xuống, vâng-phục cho đến chết, thậm chí chết trên cây thập-tự.9 Cũng vì đó nên Đức Chúa Trời đã đem Ngài lên rất cao, và ban cho Ngài danh trên hết mọi danh,10 hầu cho nghe đến danh Đức Chúa Jêsus, mọi đầu gối trên trời, dưới đất, bên dưới đất, thảy đều quì xuống,11 và mọi lưỡi thảy đều xưng Jêsus-Christ là Chúa, mà tôn-vinh Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Cha.