Đa-vít gọi qua trại của Sau-lơ trong khi giơ ngọn giáo và bình nước của Sau-lơ lên để chứng minh rằng ông có thể đã giết Sau-lơ sớm hơn. Minh họa kiểu viền với khoảng trắng để sao chép câu chuyện.
23 Vậy, khi Đức Chúa Trời khiến ác-thần nhập vào Sau-lơ, thì Đa-vít lấy đàn và gảy. Sau-lơ bèn được an-ủi, lành-mạnh, và ác-thần lìa khỏi người.
1 Samuel
11 Nguyện Đức Giê-hô-va giữ, chớ cho tôi tra tay vào kẻ chịu xức dầu của Ngài! Ta xin ngươi chỉ hãy lấy cây giáo nơi đầu giường người cùng cái bình nước, rồi chúng ta hãy đi.12 Như vậy, Đa-vít lấy cây giáo và bình nước nơi đầu giường của Sau-lơ, rồi hai người đi. Không ai thấy hay là biết, và cũng chẳng ai tỉnh thức; hết thảy đều ngủ, vì Đức Giê-hô-va đã khiến sự ngủ mê giáng trên chúng.13 Đoạn, Đa-vít sang qua bên kia, dừng lại tại trên chót núi, xa trại-quân; có một khoảng xa cách nhau.14 Người gọi quân-lính với Áp-ne, con trai Nê-rơ, mà nói rằng: Áp-ne, ngươi chẳng đáp lời sao? Áp-ne đáp rằng: Ngươi là ai mà kêu la cùng vua?15 Đa-vít đáp cùng Áp-ne rằng: Nào, ngươi há chẳng phải là một dõng-sĩ sao? Trong Y‑sơ-ra-ên ai bằng ngươi? Vậy, sao ngươi không canh-giữ vua, là chúa của ngươi? Có kẻ trong dân-sự đã đến muốn giết vua chúa ngươi.16 Điều ngươi đã làm đó chẳng tốt đâu. Ta chỉ Đức Giê-hô-va hằng sống mà thề, ngươi đáng chết, vì không canh-giữ chúa ngươi, là đấng chịu xức dầu của Đức Giê-hô-va. Bây giờ, hãy xem thử, cây giáo của vua và bình nước nơi đầu giường vua ở đâu?