1 Cả hội-chúng bèn cất tiếng la lên, và dân-sự khóc-lóc trong đêm đó.2 Hết thảy dân Y‑sơ-ra-ên lằm-bằm cùng Môi-se và A‑rôn; cả hội-chúng nói cùng hai người rằng: Chớ chi chúng tôi đã chết trong xứ Ê‑díp-tô, hay là đã chết trong đồng vắng nầy!3 Vì cớ nào Đức Giê-hô-va dẫn chúng tôi vào xứ nầy đặng bị gươm mà ngã? Vợ và con nhỏ chúng tôi sẽ bị làm một miếng mồi. Về phần chúng tôi, há chẳng khá trở về xứ Ê‑díp-tô hơn sao?4 Rồi dân-sự nói với nhau rằng: Chúng ta hãy lập lên một quan-trưởng, và trở về xứ Ê‑díp-tô đi.5 Môi-se và A‑rôn bèn sấp mình xuống trước mặt cả hội dân Y‑sơ-ra-ên.6 Giô-suê, con trai của Nun, và Ca-lép, con trai của Giê-phu-nê, là hai người trong bọn đi do-thám xứ, bèn xé quần-áo mình.7 Hai người nói cùng cả hội dân Y‑sơ-ra-ên rằng: Xứ mà chúng tôi đã đi khắp đặng do-thám thật là một xứ rất tốt;8 nếu Đức Giê-hô-va đẹp lòng cùng chúng ta, ắt sẽ đem chúng ta vào xứ nầy mà ban cho; ấy là một xứ đượm sữa và mật.9 Chỉ các ngươi chớ dấy loạn cùng Đức Giê-hô-va, và đừng sợ dân của xứ, vì dân đó sẽ là đồ nuôi chúng ta, bóng che-chở họ đã rút đi khỏi họ rồi, và Đức Giê-hô-va ở cùng ta. Chớ sợ chi.10 Bấy giờ cả hội-chúng nói ném đá hai người nầy, nhưng sự vinh-quang của Đức Giê-hô-va hiện ra trên hội-mạc, trước mặt dân Y‑sơ-ra-ên.