1 Năm thứ ba đời Ô‑sê, con trai Ê‑la, vua Y‑sơ-ra-ên, thì Ê‑xê-chia, con trai A‑cha, vua Giu-đa, lên làm vua.2 Người được hai mươi lăm tuổi khi lên làm vua, và cai-trị hai mươi chín năm tại Giê-ru-sa-lem. Mẹ người tên là A‑bi, con gái của Xa-cha-ri.3 Người làm điều thiện trước mặt Đức Giê-hô-va y như Đa-vít, tổ-phụ người, đã làm.4 Người phá-hủy các nơi cao, đập bể những trụ-thờ, đánh hạ các A‑sê-ra, và bẻ gãy con rắn đồng mà Môi-se đã làm; bởi vì cho đến khi ấy dân Y‑sơ-ra-ên xông hương cho nó. Người ta gọi hình rắn ấy là Nê-hu-tan.5 Ê‑xê-chia nhờ-cậy nơi Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y‑sơ-ra-ên; nên trong các vua sau người, hoặc trong những vua trước người, chẳng có một ai giống như người.6 Người tríu-mến Đức Giê-hô-va, không xây-bỏ Ngài, song gìn-giữ các điều-răn mà Đức Giê-hô-va đã truyền cho Môi-se.7 Đức Giê-hô-va ở cùng người; hễ người đi làm sự gì, đều được thành-tựu. Người dấy nghịch với vua A‑si-ri, không phục vua ấy nữa.8 Người hãm-đánh xứ dân Phi-li-tin cho đến Ga-xa và địa-hạt chung-quanh thành, từ tháp vọng-canh đến thành kiên-cố.9 Xảy ra năm thứ tư đời Ê‑xê-chia, nhằm năm thứ bảy đời Ô‑sê, con trai Ê‑la, vua Y‑sơ-ra-ên, thì Sanh-ma-na-sa, vua A‑si-ri, đi lên đánh Sa-ma-ri và vây nó.10 Cuối ba năm, người hãm lấy: ấy vậy nhằm năm thứ sáu đời Ê‑xê-chia, năm thứ chín đời Ô‑sê, vua Y‑sơ-ra-ên, thì Sa-ma-ri bị chiếm lấy.11 Vua A‑si-ri đem dân Y‑sơ-ra-ên qua A‑si-ri, đặt tại Cha-la và trên bờ Cha-bo, sông xứ Gô-xan, cùng trong các thành của Mê-đi;12 ấy vì chúng không có vâng theo lời phán của Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình, nhưng bội giao-ước Ngài, không khứng nghe, và chẳng làm theo các điều mà Môi-se, tôi-tớ của Đức Giê-hô-va, đã truyền cho.13 Năm thứ mười bốn đời Ê‑xê-chia, San-chê-ríp, vua A‑si-ri, đến đánh các thành kiên-cố của Giu-đa và hãm lấy nó.14 Ê‑xê-chia, vua Giu-đa, sai sứ đến La-ki nói với vua A‑si-ri rằng: Tôi phạm lỗi. Cầu vua lìa khỏi nước tôi; hễ vua đòi tôi điều gì, tôi sẽ chịu. Vua A‑si-ri bắt Ê‑xê-chia, vua Giu-đa, phải trả ba trăm ta-lâng bạc, và ba mươi ta-lâng vàng.15 Ê‑xê-chia nộp cho người các bạc ở trong đền Đức Giê-hô-va và trong kho-tàng của cung vua.16 Bấy giờ, Ê‑xê-chia gỡ vàng của các cửa và cột đền-thờ Đức Giê-hô-va mà chính mình người đã cẩn vào, rồi nộp hết cho vua A‑si-ri.17 Song, vua A‑si-ri ở La-ki sai Tạt-tan, Ráp-sa-ri, và Ráp-sa-kê, đem theo một đạo binh mạnh, đến Giê-ru-sa-lem đánh vua Ê‑xê-chia. Chúng đi lên Giê-ru-sa-lem và dừng lại tại cống ao trên, ở bên đường ruộng thợ nện.18 Đoạn, chúng xin nói chuyện với vua. Ê‑li-a-kim, con trai Hinh-kia, quan cai đền, Sép-na, thơ-ký, và Giô‑a, con của A‑sáp, quan thái-sử, đều đi ra đến chúng.19 Ráp-sa-kê nói cùng họ rằng: Ta xin các ngươi hãy nói với Ê‑xê-chia rằng: Vua A‑si-ri, là vua lớn, nói như vầy: Ngươi nhờ-cậy ai dường ấy?