26 Kế đó, ghé vào đất của dân Giê-ra-sê, ngang xứ Ga-li-lê.27 Khi Đức Chúa Jêsus lên bờ, có một người ở thành ấy bị nhiều quỉ ám đi gặp Ngài. Đã lâu nay, người không mặc áo, không ở nhà, song ở nơi mồ-mả.28 Người ấy vừa thấy Đức Chúa Jêsus, thì la lên inh-ỏi, và đến gieo mình nơi chân Ngài, nói lớn tiếng rằng: Lạy Đức Chúa Jêsus, Con Đức Chúa Trời Rất-Cao, tôi với Ngài có sự chi chăng? Tôi cầu-xin Ngài đừng làm khổ tôi.29 Vì Đức Chúa Jêsus đương truyền cho tà-ma phải ra khỏi người đó mà nó ám đã lâu; dầu họ giữ người, xiềng và còng chân lại, người cứ bẻ xiềng tháo còng, và bị quỉ dữ đem vào nơi đồng vắng.
Mark
2 Ngài mới ở trên thuyền bước xuống, tức thì có một người bị tà-ma ám từ nơi mồ-mả đi ra đến trước mặt Ngài.3 Người thường ở nơi mồ-mả, dẫu dùng xiềng sắt cũng chẳng ai cột trói được nữa;4 vì nhiều lần người bị cùm chân hoặc bị xiềng, rồi bẻ xiềng tháo cùm, không ai có sức trị được.5 Người cứ ở nơi mồ-mả và trên núi, ngày đêm kêu la và lấy đá đánh bầm mình.6 Người thấy Đức Chúa Jêsus ở đằng xa, chạy lại sấp mình xuống trước mặt Ngài,7 mà kêu lớn rằng: Hỡi Đức Chúa Jêsus, Con Đức Chúa Trời rất cao, tôi với Ngài có sự gì chăng? Tôi nhân danh Đức Chúa Trời mà khẩn-cầu Ngài, xin đừng làm khổ tôi.8 Vì Đức Chúa Jêsus vừa phán cùng nó rằng: Hỡi tà-ma, phải ra khỏi người nầy.9 Ngài lại hỏi rằng: Mầy tên gì? Thưa rằng: Tên tôi là Quân-đội; vì chúng tôi đông.10 Nó lại van xin Ngài đừng đuổi chúng nó ra khỏi miền đó.
Matthew
28 Đức Chúa Jêsus qua bờ bên kia rồi, tại xứ dân Ga-đa-ra, gặp hai người bị quỉ ám ở nơi mồ đi ra, bộ dữ-tợn lắm, đến nỗi không ai dám đi ngang qua đường đó.29 Chúng nó la lên rằng: Lạy Con Đức Chúa Trời, chúng tôi với Ngài có can hệ gì chăng? Có phải Ngài đến đây để làm khổ chúng tôi trước kỳ không?