17 Hãy răn-bảo kẻ giàu ở thế-gian nầy đừng kiêu-ngạo và đừng để lòng trông-cậy nơi của-cải không chắc-chắn, nhưng hãy để lòng trông-cậy nơi Đức Chúa Trời, là Đấng mỗi ngày ban mọi vật dư-dật cho chúng ta được hưởng.
1 Timothy
8 Như vậy, miễn là đủ ăn đủ mặc thì phải thỏa lòng;9 còn như kẻ muốn nên giàu-có, ắt sa vào sự cám-dỗ, mắc bẫy-dò, ngã trong nhiều sự tham-muốn vô-lý thiệt-hại kia, là sự làm đắm người ta vào sự hủy-diệt hư-mất.10 Bởi chưng sự tham tiền-bạc là cội-rễ mọi điều ác, có kẻ vì đeo-đuổi nó mà bội đạo, chuốc lấy nhiều điều đau-đớn.
Ecclesiastes
13 Có một tai-nạn dữ mà ta đã thấy dưới mặt trời: Ấy là của-cải mà người chủ dành-chứa lại, trở làm hại cho mình,14 hoặc vì cớ tai-họa gì, cả của-cải nầy phải mất hết; nếu người chủ sanh được một con trai, thì để lại cho nó hai tay không.
Proverbs
4 Con chớ chịu vật-vã đặng làm giàu; Khá thôi nhờ-cậy khôn-ngoan riêng của con.5 Con há liếc mắt vào sự giàu-có sao? Nó đã chẳng còn nữa rồi; Vì nó quả hẳn có mọc cánh, Và bay lên trên trời như chim ưng vậy.
Proverbs
24 Vì sự giàu-có không lưu-tồn mãi mãi, Và mũ triều-thiên há còn đến đời đời sao?