10 Bấy giờ, trong xứ bị cơn đói-kém; sự đói-kém ấy lớn, nên Áp-ram xuống xứ Ê‑díp-tô mà kiều-ngụ.11 Khi hầu vào đất Ê‑díp-tô, Áp-ram bèn nói cùng Sa-rai, vợ mình, rằng: Nầy, ta biết ngươi là một người đàn-bà đẹp.12 Gặp khi nào dân Ê‑díp-tô thấy ngươi, họ sẽ nói rằng: Ấy là vợ hắn đó; họ sẽ giết ta, nhưng để cho ngươi sống.13 Ta xin hãy xưng ngươi là em gái ta, hầu cho sẽ vì ngươi mà ta được trọng-đãi và giữ toàn mạng ta.14 Áp-ram vừa đến xứ Ê‑díp-tô, dân Ê‑díp-tô nhìn thấy người đàn-bà đó đẹp lắm.15 Các triều-thần của Pha-ra-ôn cũng thấy người và trầm-trồ trước mặt vua; đoạn người đàn-bà bị dẫn vào cung Pha-ra-ôn.16 Vì cớ người, nên Pha-ra-ôn hậu-đãi Áp-ram, và Áp-ram được nhiều chiên, bò, lừa đực, lừa cái, lạc-đà, tôi trai và tớ gái.