1 Bấy giờ, Sau-lơ chỉ hằng ngăm-đe và chém-giết môn-đồ của Chúa không thôi, đến cùng thầy cả thượng-phẩm,2 xin người những bức thơ để gởi cho các nhà hội thành Đa-mách, hầu cho hễ gặp người nào thuộc về đạo bất kỳ đàn-ông đàn-bà, thì trói giải về thành Giê-ru-sa-lem.3 Nhưng Sau-lơ đang đi đường gần đến thành Đa-mách, thình-lình có ánh-sáng từ trời soi-sáng chung-quanh người.4 Người té xuống đất, và nghe có tiếng phán cùng mình rằng: Hỡi Sau-lơ, Sau-lơ, sao ngươi bắt-bớ ta?5 Người thưa rằng: Lạy Chúa, Chúa là ai? Chúa phán rằng: Ta là Jêsus mà ngươi bắt-bớ;6 nhưng hãy đứng dậy, vào trong thành, người ta sẽ nói cho ngươi mọi điều phải làm.7 Những kẻ cùng đi với người đều đứng lại sững-sờ, nghe tiếng nói, mà chẳng thấy ai hết.8 Sau-lơ chờ dậy khỏi đất, mắt dẫu mở, nhưng không thấy chi cả; người ta bèn cầm tay dắt người đến thành Đa-mách;9 người ở đó trong ba ngày chẳng thấy, chẳng ăn và cũng chẳng uống.10 Vả, tại Đa-mách có một môn-đồ tên là A‑na-nia. Chúa phán cùng người trong sự hiện-thấy rằng: Hỡi A‑na-nia! Người thưa rằng: Lạy Chúa, có tôi đây.11 Chúa phán rằng: Hãy chờ dậy, đi lên đường gọi là đường Ngay-thẳng, tìm tên Sau-lơ, người Tạt-sơ, ở nhà Giu-đa; vì người đương cầu-nguyện,12 và đã thấy một người, tên là A‑na-nia, bước vào đặt tay trên mình, để cho người được sáng mắt lại.