David
| Từ khoá | các của giao ước khiêu vũ vua |
|---|---|
| Secondary Keywords | bằng vàng bộ sưu tập cánh david hòm lều lifeway nhà thờ nhảy múa phô trương vui mừng đang vui mừng |
| Scriptures | 1 Chronicles1 Đa-vít hội-nghị với quan-tướng ngàn quân, quan-tướng trăm quân, cùng các quan-trưởng của dân. 2 Đa-vít nói với cả hội-chúng Y‑sơ-ra-ên rằng: Nếu các ngươi lấy điều nầy làm tốt-lành, và nếu sự nầy do nơi Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta mà đến, thì ta hãy sai người đi khắp mọi nơi, đến cùng anh em chúng ta còn lại ở khắp xứ Y‑sơ-ra-ên, và đến cùng những thầy tế-lễ và người Lê-vi ở trong các thành địa-hạt chúng, để nhóm chúng lại cùng ta; 3 rồi chúng ta phải thỉnh hòm của Đức Chúa Trời về cùng chúng ta; vì trong đời Sau-lơ, chúng ta không có đến trước hòm giao-ước mà cầu-vấn Đức Chúa Trời. 4 Cả hội chúng đều nói rằng nên làm như vậy; vì cả dân-sự lấy lời ấy làm tốt-lành. 5 Đa-vít bèn nhóm cả Y‑sơ-ra-ên lại, từ Si-ho, khe Ê‑díp-tô, cho đến nơi nào Ha-mát, để rước hòm của Đức Chúa Trời từ Ki-ri-át-Giê-a-rim về. 6 Đa-vít và cả Y‑sơ-ra-ên đồng đi lên Ba-a-la, tại Ki-ri-át-Giê-a-rim, thuộc về Giu-đa, đặng rước hòm của Đức Chúa Trời lên, tức là Đức Giê-hô-va ngự giữa Chê-ru-bin, là nơi cầu-khẩn danh của Ngài. 7 Chúng rước hòm giao-ước của Đức Chúa Trời từ nhà A‑bi-na-đáp, để lên trên một cái cộ mới; còn U‑xa và A‑hi‑ô thì dắt cộ. 8 Đa-vít và cả Y‑sơ-ra-ên đều hết sức vui chơi trước mặt Đức Chúa Trời, xướng ca, dùng đàn-cầm, đàn-sắt, trống nhỏ, chập-chỏa, và kèn mà vui-mừng. 9 Khi chúng đến sân đạp lúa của Ki-đôn, U‑xa bèn giơ tay ra nắm lấy hòm, bởi vì bò trợt bước. 10 Cơn thạnh-nộ của Đức Giê-hô-va nổi lên cùng U‑xa, và Ngài đánh người, bởi vì người có giơ tay ra trên hòm; người bèn chết tại đó trước mặt Đức Chúa Trời. 11 Đa-vít chẳng vừa ý, vì Đức Giê-hô-va đã hành-hại U‑xa; người gọi nơi ấy là Bê-rết-U-xa, hãy còn gọi vậy cho đến ngày nay. 12 Trong ngày ấy, Đa-vít lấy làm sợ-hãi Đức Chúa Trời, mà nói rằng: Ta rước hòm của Đức Chúa Trời vào nhà ta sao được? 13 Vậy, Đa-vít không thỉnh hòm về nhà mình tại trong thành Đa-vít, nhưng biểu đem để vào nhà Ô‑bết-Ê-đôm, là người Gát. 14 Hòm của Đức Chúa Trời ở ba tháng trong nhà Ô‑bết-Ê-đôm; Đức Giê-hô-va ban phước cho nhà Ô‑bết-Ê-đôm và mọi vật thuộc về người. 2 Samuel1 Đa-vít lại nhóm-hiệp hết thảy những người kén-chọn của Y‑sơ-ra-ên, số chừng ba vạn người. 2 Đoạn, người chỗi dậy, có cả dân-sự đồng theo, đi từ Ba-lê ở xứ Giu-đa đặng thỉnh hòm của Đức Chúa Trời lên; trước hòm ấy dân cầu-khẩn danh Chúa, tức là chính danh Đức Giê-hô-va vạn-quân, vẫn ngự ở giữa chê-ru-bim tại trên hòm ấy. 3 Chúng để hòm của Đức Chúa Trời trên một cái xe mới, rồi đem đi khỏi nhà A‑bi-na-đáp, ở tại trên gò-nổng; U‑xa và A‑hi-giô, con trai A‑bi-na-đáp, dẫn cái xe mới đó. 4 Vậy, chúng dời hòm khỏi nhà A‑bi-na-đáp ở tại trên gò-nổng: U‑xa đi gần bên hòm của Đức Chúa Trời, còn A‑hi-giô đi trước hòm. 5 Đa-vít và cả nhà Y‑sơ-ra-ên đều múa hát trước mặt Đức Giê-hô-va với đủ thứ nhạc-khí bằng gỗ bá-hương, đàn cầm, đàn sắt, trống, bạt, và mã-la. 6 Khi đến sân đạp lúa của Na-côn, U‑xa giơ tay lên nắm hòm của Đức Chúa Trời, bởi vì những con bò vấp ngã. 7 Cơn thạnh-nộ của Đức Giê-hô-va bèn nổi phừng cùng U‑xa; Đức Chúa Trời hành-hại người vì cớ lầm-lỗi người, và người chết tại đó, gần bên hòm của Đức Chúa Trời. 8 Đa-vít lấy làm buồn-thảm, vì Đức-Giê-hô-va đã hành-hại U‑xa, và người ta gọi chỗ ấy là Hành-hại U‑xa cho đến ngày nay. 9 Trong ngày đó, Đa-vít sợ Đức Giê-hô-va và nói rằng: Hòm của Đức Giê-hô-va sẽ thế nào vào nhà ta được? 10 Vậy Đa-vít không muốn để hòm của Đức Giê-hô-va đến nhà mình tại trong thành Đa-vít; bèn biểu dẫn vào trong nhà Ô‑bết-Ê-đôm, là người Gát. 11 Như vậy, hòm của Đức Giê-hô-va ở ba tháng trong nhà Ô‑bết-Ê-đôm, người Gát; Đức Giê-hô-va ban phước cho Ô‑bết-Ê-đôm và cả nhà người. 12 Người ta đến nói cùng vua Đa-vít rằng: Đức Giê-hô-va đã ban phước cho nhà Ô‑bết Ê‑đôm và mọi vật thuộc về người, vì cớ hòm của Đức Chúa Trời. Đa-vít bèn đi thỉnh hòm của Đức Chúa Trời ở nhà Ô‑bết-Ê-đôm đến trong thành Đa-vít cách rất vui-mừng. 13 Khi những người khiêng hòm của Đức Chúa Trời đã đi sáu bước, thì Đa-vít tế một con bò đực và một con thú mập béo. 14 Đa-vít mặc áo ê‑phót vải gai, nhảy múa hết sức tại trước mặt Đức Giê-hô-va. 15 Ấy Đa-vít và cả nhà Y‑sơ-ra-ên lấy tiếng vui-mừng và tiếng kèn thổi mà thỉnh hòm của Đức Giê-hô-va lên là như vậy. 16 Nhưng khi hòm của Đức Giê-hô-va vào thành Đa-vít, thì Mi-canh, con gái của Sau-lơ, dòm ngang qua cửa sổ, thấy Đa-vít múa nhảy trước mặt Đức Giê-hô-va, thì trong lòng khinh-bỉ người. 17 Vậy, chúng đem hòm của Đức Giê-hô-va vào, đặt tại chỗ, giữa trại Đa-vít đã dựng cho hòm đó; rồi Đa-vít dâng của-lễ thiêu và của-lễ thù-ân tại trước mặt Đức Giê-hô-va. 18 Khi Đa-vít đã dâng của-lễ thiêu và các của-lễ thù-ân, thì người nhân danh Đức Giê-hô-va vạn-quân mà chúc phước cho dân-sự; 19 người phát cho hết thảy dân-chúng Y‑sơ-ra-ên, bất-luận nam hay nữ, mỗi người một ổ bánh, một miếng thịt, và một bánh nho. Đoạn, hết thảy ai về nhà nấy. 20 Đa-vít cũng trở về đặng chúc phước cho nhà mình; nhưng Mi-canh, con gái của Sau-lơ, đến đón người, mà nói rằng: Hôm nay vua Y‑sơ-ra-ên được vinh-hiển thay, mà ở trần trước mặt các con đòi của tôi-tớ vua, làm như một kẻ không ra gì vậy! 21 Đa-vít đáp với Mi-canh rằng: Ấy tại trước mặt Đức Giê-hô-va, là Đấng đã chọn lấy ta làm hơn cha nàng và cả nhà người, lập ta làm vua-chúa Y‑sơ-ra-ên, là dân của Đức Giê-hô-va; phải, trước mặt Đức Giê-hô-va, ta có hát múa. 22 Ta sẽ hạ mình xuống nhiều hơn nữa, tự xem mình là hèn-mạt; dầu vậy, những con đòi nàng nói đó lại sẽ tôn-kính ta. 23 Vì vậy, Mi-canh, con gái Sau-lơ, không sanh con cho đến ngày nàng thác. |