14 Người bèn xuống sông Giô-đanh, và tắm mình bảy lần, theo như lời truyền của người Đức Chúa Trời. Người liền được sạch, và thịt người trở nên như trước, giống như thịt của một đứa con nít nhỏ.15 Na-a-man với hết thảy người đi theo, bèn trở lại cùng người của Đức Chúa Trời; người đến đứng trước mặt Ê‑li-sê, mà nói rằng: Bây giờ, tôi nhìn-biết rằng trên khắp thế-gian chẳng có chúa nào khác hơn Đức Chúa Trời trong Y‑sơ-ra-ên. Ấy vậy, tôi xin ông nhận lễ-vật của kẻ tôi-tớ ông.16 Nhưng Ê‑li-sê đáp rằng: Ta chỉ Đức Giê-hô-va hằng-sống, là Đấng ta phục-sự mà thề rằng ta chẳng nhận gì hết. Na-a-man ép-nài Ê‑li-sê nhận lấy, nhưng người từ-chối.17 Na-a-man bèn tiếp rằng: Tuy chẳng nhận lấy, tôi xin ông cho phép người ta ban cho kẻ tôi-tớ ông đủ đất bằng hai con la chở nổi; vì từ rày về sau, kẻ tôi-tớ ông chẳng muốn dâng của-lễ thiêu hay là tế-lễ chi cho thần nào khác hơn là Đức Giê-hô-va.18 Song, nguyện Đức Giê-hô-va tha-thứ cho kẻ tôi-tớ ông điều nầy: Mỗi khi chủ tôi vào trong đền-thờ Rim-môn đặng thờ-lạy, thì chống trên cánh tay tôi, nên tôi cũng phải quì-lạy trong đền-thờ Rim-môn. Vậy, khi tôi quì-lạy trong đền-thờ Rim-môn, nguyện Đức Giê-hô-va tha-thứ điều đó cho kẻ tôi-tớ ông.19 Ê‑li-sê đáp với người rằng: Hãy đi bình-yên. Khi Na-a-man đã lìa khỏi Ê‑li-sê, đi cách xa xa,