Fall of Babylon
| Secondary Keywords | Babylon cảnh phu tù cũ di chúc ê-xơ-tê ezra giê-ru-sa-lem lưu đày mùa thu Sa-ma-ri sự hủy diệt sự trở lại |
|---|---|
| Scriptures | Jeremiah1 Nầy là lời Đức Giê-hô-va bởi tiên-tri Giê-rê-mi phán về Ba-by-lôn, về đất của người Canh-đê: 2 Hãy rao, hãy bảo cho các nước, và dựng cờ-xí; hãy rao-truyền đi, đừng có giấu! Hãy nói rằng: Ba-by-lôn bị bắt lấy; Bên đầy hổ-thẹn; Mê-rô-đác bị kinh-hãi; hình-tượng nó mang xấu-hổ, thần-tượng nó bị phá-đổ! 3 Vì một dân đến từ phương bắc nghịch cùng nó, làm cho đất nó ra hoang-vu, không có dân ở nữa; người và súc-vật đều trốn-tránh, và đi mất. 4 Đức Giê-hô-va phán: Trong những ngày đó, trong kỳ đó, con-cái Y‑sơ-ra-ên và con-cái Giu-đa cùng nhau trở lại, vừa đi vừa khóc, tìm-kiếm Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình. 5 Chúng nó hướng mặt về Si-ôn, hỏi thăm về nó mà rằng: Hãy đến, liên-kết với Đức Giê-hô-va bởi một giao-ước đời đời sẽ không quên! 6 Dân ta vốn là một bầy chiên lạc mất; những kẻ chăn làm cho lộn đường, để chúng nó lầm-lạc trên các núi, đi từ núi qua gò, quên chỗ mình an-nghỉ. 7 Phàm những kẻ gặp, đều vồ-nuốt chúng nó; và những kẻ nghịch chúng nó đều nói rằng: Chúng ta không đáng tội, vì chúng nó đã phạm tội nghịch cùng Đức Giê-hô-va, là nơi‑ở của sự công-bình, tức là Đức Giê-hô-va, sự trông-cậy của tổ-phụ chúng nó. 8 Hãy trốn ra ngoài Ba-by-lôn, ra khỏi đất người Canh-đê, hãy đi như dê đực đi đầu bầy! 9 Vì nầy, ta sẽ khiến nhiều dân-tộc dấy lên từ xứ phương bắc, và đến nghịch cùng Ba-by-lôn, các dân ấy sẽ dàn trận đánh Ba-by-lôn, và từ đó nó bị hãm lấy. Tên chúng nó bắn như tên của lính chiến giỏi, chẳng trở về không. 10 Canh-đê sẽ bị cướp lấy, phàm kẻ cướp lấy nó sẽ được no-nê, Đức Giê-hô-va phán vậy. 11 Hỡi kẻ cướp sản-nghiệp ta, vì các ngươi vui-mừng hớn-hở, vì các ngươi buông-lung như bò cái tơ đạp lúa, reo-hí như ngựa mập-mạnh; 12 bởi vậy, mẹ các ngươi rất mang xấu-hổ, kẻ đẻ các ngươi bị thẹn-thuồng. Kìa, nó sẽ làm cuối-cùng hàng các nước, một đồng vắng, một đất khô-khan, một nơi sa-mạc. 13 Bởi cơn giận của Đức Giê-hô-va, nó sẽ không có người ở nữa, chỉ thành ra nơi hoang-vu cả; phàm những kẻ đi qua gần Ba-by-lôn sẽ lấy làm lạ, và xỉ-báng về các tai-nạn nó. 14 Hỡi các ngươi là kẻ hay giương cung! Hãy dàn trận nghịch cùng Ba-by-lôn chung-quanh; hãy bắn nó, đừng tiếc tên: vì nó đã phạm tội nghịch cùng Đức Giê-hô-va. 15 Khá kêu-la nghịch cùng nó khắp tư bề. Nó đã đầu hàng, lũy nó sập xuống, tường-thành nó nghiêng-đổ: Ấy là sự báo-thù của Đức Giê-hô-va! Hãy trả thù nó: làm cho nó như nó đã làm. 16 Hãy diệt những kẻ gieo giống trong Ba-by-lôn, cùng kẻ cầm liềm trong mùa gặt; vì sợ gươm kẻ ức-hiếp, ai nấy sẽ trở về dân mình, ai nấy sẽ trốn về đất mình. 17 Y‑sơ-ra-ên là một con chiên tan-lạc, bị sư-tử đuổi theo. Trước hết vua A‑si-ri đã vồ-nuốt nó; nay sau hết Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn, đã làm tan xương nó ra. 18 Vậy nên, Đức Giê-hô-va vạn-quân, Đức Chúa Trời của Y‑sơ-ra-ên, phán như vầy: Nầy, ta sẽ phạt vua Ba-by-lôn và đất nó, như đã phạt vua A‑si-ri. 19 Đoạn ta sẽ đem Y‑sơ-ra-ên về trong đồng cỏ nó. Nó sẽ ăn cỏ trên Cạt-mên và Ba-san, lòng nó sẽ được no-nê trên các đồi Ép-ra-im và Ga-la-át. 20 Đức Giê-hô-va phán: Trong những ngày đó, bấy giờ, người ta sẽ tìm sự gian-ác của Y‑sơ-ra-ên, mà không có nữa; tìm tội-lỗi của Giu-đa, mà chẳng thấy nữa đâu; vì ta sẽ tha tội cho những kẻ trong vòng chúng nó mà ta đã chừa lại. 21 Đức Giê-hô-va phán: Hãy lên đánh đất Mê-ra-tha-im, và dân-cư Phê-cốt; hãy giết và diệt hết theo sau nó, và làm y như mọi điều ta đã dặn ngươi! 22 Tiếng kêu về giặc-giã vang-động trong đất; tai-vạ lớn lắm. 23 Cái búa của cả đất đã bị bẻ gãy là dường nào! Ba-by-lôn đã trở nên hoang-vu giữa các nước là dường nào! 24 Hỡi Ba-by-lôn, ta đã gài bẫy, và ngươi đã mắc vào mà không biết! Ngươi đã bị tìm và bắt được, vì đã tranh-cạnh cùng Đức Giê-hô-va. 25 Đức Giê-hô-va đã mở kho khí-giới mình, lấy binh-khí của sự thạnh-nộ ra; vì Chúa, là Đức Giê-hô-va vạn-quân, có việc phải làm ra trong đất người Canh-đê. 26 Hãy đến từ bờ cõi rất xa nghịch cùng nó; hãy mở kho-tàng nó ra, chất lên như đống, hãy diệt hết cả, đừng để lại chút gì! 27 Hãy giết mọi bò đực nó, đem xuống hàng thịt! Khốn-nạn cho chúng nó, vì ngày chúng nó đã đến, ấy là kỳ thăm-phạt chúng nó! 28 Hãy nghe tiếng kêu của kẻ đi trốn, của những kẻ thoát khỏi đất Ba-by-lôn, đặng rao ra trong Si-ôn sự báo-thù của Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta, sự báo-thù về đền-thờ Ngài. 29 Hãy gọi hết thảy những kẻ cầm cung, mọi người giương cung đến đánh Ba-by-lôn; đóng trại chung-quanh nó; đừng để cho ai thoát khỏi! Hãy theo công-việc nó mà báo-trả, làm cho nó trọn như nó đã làm; vì nó lên mình kiêu-ngạo nghịch cùng Đức Giê-hô-va, nghịch cùng Đấng Thánh của Y‑sơ-ra-ên. 30 Vậy nên, bọn trai-trẻ nó sẽ ngã trên các đường phố, và trong ngày đó, những người đánh giặc của nó sẽ phải nín-lặng, Đức Giê-hô-va phán vậy. 31 Chúa, là Đức Giê-hô-va vạn-quân, phán: Hỡi dân kiêu-ngạo, nầy, ta hờn-giận ngươi: vì ngày ngươi đã đến, ấy là kỳ ta sẽ thăm-phạt ngươi. 32 Kẻ kiêu-ngạo sẽ xiêu-tó, vấp-ngã, không ai dựng lại. Ta sẽ đốt lửa nơi các thành nó, thiêu-nuốt mọi sự chung-quanh. 33 Đức Giê-hô-va vạn-quân phán như vầy: Con-cái Y‑sơ-ra-ên và con-cái Giu-đa thảy cùng nhau chịu hà-hiếp. Phàm những kẻ bắt chúng nó đi làm phu-tù đều giữ chúng nó lại, chẳng khứng thả ra. 34 Đấng Cứu-chuộc chúng nó là mạnh-mẽ, danh Ngài là Đức Giê-hô-va vạn-quân. Ngài sẽ đối-nại việc chúng nó chắc-chắn, đặng cho cả đất được yên-nghỉ, và làm bối-rối dân-cư Ba-by-lôn. 35 Đức Giê-hô-va phán: Gươm-dao ở trên người Canh-đê, trên dân-cư Ba-by-lôn, trên các quan-trưởng và các người khôn-ngoan nó. 36 Gươm-dao ở trên những người khoe-khoang, chúng nó sẽ nên người dại-dột! Gươm-dao ở trên những kẻ mạnh-mẽ, chúng nó sẽ bị kinh-khiếp! 37 Gươm-dao ở trên những xe, ngựa, cùng mọi dân lộn giống giữa nó, chúng nó sẽ trở nên như đàn-bà! Gươm-dao ở trên những kho-tàng nó đều bị cướp-giựt! 38 Sự hạn-hán ở trên các dòng nước nó đều bị cạn-khô! Vì ấy là xứ những tượng chạm, chúng nó vì thần-tượng mà điên-cuồng. 39 Vậy nên, những thú rừng nơi sa-mạc sẽ cùng chó rừng làm ổ tại đó, những chim đà cũng choán làm chỗ‑ở mình; Ba-by-lôn sẽ không hề có dân-cư nữa, vả từ đời nầy đến đời kia người ta sẽ không ở đó. 40 Đức Giê-hô-va phán: Nó sẽ giống như Sô-đôm, Gô-mô-rơ, và các thành lân-cận, khi Đức Chúa Trời hủy-diệt các thành ấy; sẽ không có dân ở nữa, chẳng một con người nào đến trú-ngụ tại đó. 41 Nầy, một dân đến từ phương bắc; một nước lớn và nhiều vua từ các phương đất rất xa bị xui-giục. 42 Họ cầm cung và giáo, hung-dữ chẳng có lòng thương-xót. Tiếng họ giống như biển gầm; hỡi con gái Ba-by-lôn, họ đã cỡi ngựa mà đến, dàn trận để đánh ngươi. 43 Vua Ba-by-lôn đã nghe tin đó, thì tay người trở nên rã-rời; sự buồn-rầu bắt lấy người như cơn đau của người đàn-bà đang đẻ. 44 Nầy, kẻ thù như sư-tử lên từ các rừng rậm-rạp của Giô-đanh mà nghịch cùng chỗ‑ở kiên-cố. Thình-lình, ta sẽ làm cho người Canh-đê trốn khỏi, và lập người mà ta đã chọn cai-trị nó. Vì, ai giống như ta? Ai sẽ định kỳ cho ta? Ai là kẻ chăn đứng được trước mắt ta? 45 Vậy hãy nghe mưu Đức Giê-hô-va đã toan nghịch cùng Ba-by-lôn, và ý‑định Ngài đã lập nghịch cùng đất người Canh-đê. Thật, những con nhỏ trong bầy chúng nó sẽ bị kéo đi, làm cho nơi ở chúng nó trở nên hoang-vu! ---_ 46 Nghe tiếng Ba-by-lôn bị bắt lấy, đất đều rúng-động, và có tiếng kêu nghe ra giữa các nước. Jeremiah1 Đức Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta sẽ khiến gió hủy-diệt dấy lên nghịch cùng Ba-by-lôn, nghịch cùng những người ở trong Líp-Ca-mai. 2 Ta sẽ sai những người dân ngoại đến sàng-sảy Ba-by-lôn, và làm tiêu-hao đất nó; vì đến ngày khốn-nạn, chúng nó sẽ đến trên Ba-by-lôn khắp tư bề. 3 Khá giương cung cự lại kẻ cầm cung, và cự lại kẻ mặc áo giáp đi xúng-xính! Chớ chừa những lính chiến trai-trẻ của Ba-by-lôn; hãy diệt trọn hết cả đạo-binh nó. 4 Chúng nó sẽ bị giết, ngã xuống trong đất người Canh-đê, và bị đâm trong các đường-phố nó. 5 Y‑sơ-ra-ên cùng Giu-đa chẳng bị lìa-bỏ bởi Đức Chúa Trời mình, bởi Đức Giê-hô-va vạn-quân; dầu đất chúng nó đầy tội-lỗi nghịch cùng Đấng Thánh của Y‑sơ-ra-ên. 6 Hãy trốn khỏi giữa Ba-by-lôn, ai nấy khá thoát mạng mình; chớ vì tội nó mà bị chết-mất. Vì ấy là kỳ trả-thù của Đức Giê-hô-va, Ngài sẽ báo cho nó. 7 Ba-by-lôn vốn là một cái chén vàng trong tay Đức Giê-hô-va, làm cho say cả đất; các nước đã uống rượu nó, vì đó mà trở nên điên-cuồng. 8 Ba-by-lôn thình-lình bị đổ xuống và tan-nát. Hãy vì nó than-khóc! Hãy lấy nhũ-hương chữa đau-đớn nó, hoặc nó được chữa lành chăng? ---_ 9 Chúng ta vẫn muốn chữa lành cho Ba-by-lôn, song nó không được chữa. Hãy lìa-bỏ nó, ai nấy trở về xứ mình; vì sự phán-xét nó thấu đến tận trời và lên tận vòng-khung. 10 Đức Giê-hô-va đã tỏ ra sự công-bình chúng ta. Hãy đến, rao ra trong Si-ôn công-việc của Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta. 11 Hãy chuốc tên, cầm thuẫn cho chắc! Đức Giê-hô-va đã giục lòng các vua ở Mê-đi, vì Ngài đã định ý hủy-diệt Ba-by-lôn. Vì đây là sự báo-thù của Đức Giê-hô-va, Ngài trả thù về đền-thờ của Ngài. 12 Hãy dựng cờ xí đánh các tường-thành Ba-by-lôn! Khá thêm lính giữ, đặt vọng canh, sắp quân phục! Vì Đức Giê-hô-va đã định ý và đã làm ra sự Ngài đã phán về dân-cư Ba-by-lôn. 13 Hỡi thành giàu-có của-báu, ở trên nhiều dòng nước kia, sự cuối-cùng ngươi đã đến, cái lượng sự tham-lam ngươi đã đầy! 14 Đức Giê-hô-va vạn-quân đã chỉ mình mà thề rằng: Ta chắc sẽ làm cho ngươi đầy người ta, đông như cào-cào; chúng nó sẽ trổi tiếng kêu-la nghịch cùng ngươi 15 Chính Ngài là Đấng đã lấy quyền-năng mình dựng nên đất, lấy sự khôn-ngoan mình lập thành thế-gian, lấy sự sáng-suốt mình giương các từng trời ra. 16 Nghe tiếng Ngài, những nước trong các từng trời om-sòm. Ngài khiến hơi nước lên từ các đầu-cùng đất, khiến chớp theo mưa, từ trong kho-tàng mình phát ra gió. 17 Vậy nên phàm người đều mê-muội, lảng trí; thợ vàng đều xấu-hổ về tượng đúc của mình; vì tượng đúc nó chỉ là giả-dối, chẳng có hơi-thở ở trong. 18 Những thần-tượng chỉ là hư-không, là việc phỉnh-dối; đến ngày thăm-phạt sẽ diệt mất cả. 19 Nhưng cơ-nghiệp của Gia-cốp thì chẳng giống như chúng nó, vì chính Ngài là Đấng đã tạo nên mọi vật, còn Y‑sơ-ra-ên là chi-phái của cơ-nghiệp Ngài. Danh Ngài là Đức Giê-hô-va vạn-quân. 20 Ngươi làm búa và khí-giới đánh giặc cho ta; ta sẽ dùng ngươi phá tan các dân và diệt các nước. 21 Ta sẽ dùng ngươi phá tan ngựa và người cưỡi ngựa, phá tan xe và kẻ cỡi xe. 22 Ta sẽ dùng ngươi phá tan đàn-ông, đàn-bà, già và trẻ; ta sẽ dùng ngươi phá tan trai-trẻ và gái đồng-trinh. 23 Ta sẽ dùng ngươi phá tan kẻ chăn và bầy nó, kẻ cày ruộng và đôi bò nó. Ta sẽ dùng ngươi phá tan các quan cai-trị và các quan đề hình. 24 Nhưng trước mắt các ngươi, ta sẽ báo cho Ba-by-lôn và mọi dân-cư Canh-đê phàm điều ác chi mà chúng nó đã làm tại Si-ôn, Đức Giê-hô-va phán vậy. 25 Đức Giê-hô-va phán: Hỡi núi hay hủy-diệt, nầy, ta nghịch cùng ngươi, là kẻ đã phá tan cả thế-gian! Ta sẽ giá tay trên ngươi, sẽ xô ngươi lăn xuống từ trên các vầng đá, làm cho ngươi thành ra núi bị cháy. 26 Người ta sẽ chẳng từ nơi ngươi lấy đá làm góc cùng đá làm nền nữa, nhưng ngươi sẽ là hoang-vu đời đời, Đức Giê-hô-va phán vậy. 27 Hãy dựng cờ-xí trong đất; thổi kèn trong các nước; sửa-soạn các dân đánh nó! Hãy gọi những nước A‑ra-rát, Min-ni, Ách-kê-na, đến đánh nó! Hãy lập một quan-tướng đạo-binh! Hãy khiến những ngựa lên như cào-cào! 28 Hãy sửa-soạn các nước đánh nó, tức các vua Mê-đi, các quan cai-trị nó, các quan đề-hình nó, và cả đất mà những người ấy cai-quản! 29 Đất rúng-động và sầu-thảm, vì ý‑chỉ của Đức Giê-hô-va nghịch cùng Ba-by-lôn đã đứng vững, để làm cho Ba-by-lôn thành ra hoang-vu không có dân ở. 30 Những lính chiến của Ba-by-lôn thôi đánh, cứ ở trong các đồn-lũy; sức chúng nó đã kiệt, trở nên giống như đàn-bà. Nhà của nó bị đốt, then gài cửa nó bị bẻ. 31 Lính trạm gặp nhau, sứ giả đụng đầu đặng báo tin cho vua Ba-by-lôn rằng thành vua ấy bị đánh lấy khắp tư bề, 32 đò-giang bị chiếm-giữ, đồng-lầy bị đốt-cháy bằng lửa, và những lính chiến đã hoảng-hồn. 33 Vì Đức Giê-hô-va vạn-quân, Đức Chúa Trời của Y‑sơ-ra-ên, phán như vầy: Con gái Ba-by-lôn giống như sân đạp lúa đến kỳ đạp lúa; còn ít lâu nữa, kỳ mùa gặt sẽ đến cho nó. 34 Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn, đã nuốt ta, nghiền ta; bỏ ta như bình trống-không; nuốt ta như con vật lớn; lấy của ngon ta làm no bụng người; đuổi ta ra khỏi. 35 Dân-cư Si-ôn sẽ nói rằng: Nguyền sự bạo-ngược đã làm cho ta, và xác-thịt ta xuống trên Ba-by-lôn! Giê-ru-sa-lem sẽ nói rằng: Nguyền cho huyết ta đổ trên dân-cư Canh-đê! 36 Vậy nên, Đức Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta sẽ đối-nại việc ngươi, trả thù cho ngươi; ta sẽ làm khô biển nó và làm cạn-tắt nguồn nó. 37 Ba-by-lôn sẽ trở nên đống hư-nát, hang chó rừng, trò gở-lạ và xỉ-báng, không có dân ở nữa. 38 Chúng nó sẽ cùng nhau gầm-thét như sư-tử tơ, rống như sư-tử con. 39 Khi chúng nó càng nóng-nảy lắm, ta sẽ dọn tiệc cho, và làm cho say, hầu cho chúng nó được vui-mừng, và ngủ một giấc đời đời, không thức dậy nữa; Đức Giê-hô-va phán vậy. 40 Ta sẽ làm cho chúng nó xuống hàng thịt như chiên con, chiên đực, và dê đực vậy. 41 Sê-sác đã bị chiếm lấy, và thành mà cả thiên-hạ đều ngợi-khen đã bị bắt là thể nào! Ba-by-lôn đã trở nên sự hoang-vu giữa các nước là thể nào! 42 Biển lên ngập Ba-by-lôn, nó bị muôn-vàn luồng sóng bao-bọc lấy. 43 Các thành nó đã trở nên hoang-vu, đất khô, nơi sa-mạc, đất không dân ở, không con người nào đi qua. 44 Ta sẽ đoán-phạt Bên trong Ba-by-lôn, sẽ móc vật nó đã nuốt ra khỏi miệng nó; các nước sẽ chẳng đổ về nó nữa. Tường-thành Ba-by-lôn cũng sẽ xiêu-đổ! 45 Hỡi dân ta, hãy ra khỏi giữa nó, ai nấy khá cứu mình khỏi cơn giận phừng-phừng của Đức Giê-hô-va! 46 Lòng các ngươi chớ nhút-nhát, chớ sợ-hãi vì những tin đồn ra trong đất nầy. Vì năm nay một tin đồn đến, rồi sau năm khác cũng có tin đồn; có sự bạo-ngược trong đất, kẻ cai-trị nghịch cùng kẻ cai-trị. 47 Vậy nên, nầy, những ngày đến, ta sẽ đoán-phạt các tượng chạm của Ba-by-lôn; cả đất nó sẽ bị xấu-hổ; những người bị giết sẽ ngã xuống giữa nó. 48 Lúc đó, các từng trời, đất, và mọi vật trên đất đều cất tiếng reo-vui vì Ba-by-lôn; vì những kẻ hủy-hại từ các miền phương bắc ào đến trên nó, Đức Giê-hô-va phán vậy. 49 Như Ba-by-lôn đã làm cho kẻ bị giết của Y‑sơ-ra-ên ngã xuống, cũng vậy, kẻ bị giết của Ba-by-lôn cũng sẽ ngã xuống trong cả đất mình. 50 Các ngươi là kẻ đã tránh khỏi gươm, hãy đi, đừng đứng lại! Từ phương xa hãy nhớ đến Đức Giê-hô-va, và tưởng tới Giê-ru-sa-lem! 51 Chúng ta hổ-ngươi vì sự sỉ-nhục mà mình đã nghe; sự hổ-thẹn đầy mặt chúng ta; vì kẻ ngoại đã xâm vào nơi thánh của nhà Đức Giê-hô-va. 52 Vậy nên, Đức Giê-hô-va phán: Nầy, những ngày đến, ta sẽ đoán-phạt các tượng chạm của Ba-by-lôn; cả trong đất nó, những người bị thương sẽ rên-siết. 53 Dầu Ba-by-lôn dấy lên tận trời, dầu nó làm thành rất cao cho kiên-cố, ta cũng sẽ sai những kẻ hủy-hại đến nghịch cùng nó. Đức Giê-hô-va phán vậy. 54 Từ Ba-by-lôn dấy lên tiếng khóc-than, và tiếng hủy-hoại lớn vang ra từ đất người Canh-đê! 55 Vì Đức Giê-hô-va làm cho Ba-by-lôn ra hoang-vu, dứt tiếng ồn-ào trong ấy. Sóng chúng nó gầm-thét như nhiều nước; tiếng chúng nó vang ra. 56 Thật, kẻ tàn-hại đã ào đến trên Ba-by-lôn. Những kẻ mạnh-mẽ của nó bị bắt, cung chúng nó bị gãy; vì Đức Giê-hô-va là Đức Chúa Trời hay báo-trả, Ngài chắc sẽ báo-trả cho. 57 Đức Vua, danh Ngài là Đức Giê-hô-va vạn-quân, phán: Ta sẽ làm cho say các quan-trưởng, các kẻ khôn-ngoan, các quan cai-trị, các quan đề-hình, cùng những lính chiến của nó; chúng nó sẽ ngủ một giấc đời đời và không tỉnh-thức nữa. 58 Đức Giê-hô-va vạn-quân phán như vầy: Tường-thành Ba-by-lôn dầu rộng lắm, sẽ bị đổ xuống hết, cửa nó dầu cao lắm, sẽ bị lửa đốt-cháy. Ấy vậy, các dân khó-nhọc mà chẳng được gì, các nước làm việc cho lửa, và đều mệt-mỏi. 59 Nầy là lời của tiên-tri Giê-rê-mi dặn Sê-ra-gia, con trai Nê-ri-gia, cháu Ma-ha-sê-gia, khi người đi với Sê-đê-kia, vua Giu-đa, qua nước Ba-by-lôn trong năm thứ tư đời vua ấy. Bấy giờ Sê-ra-gia làm quan nội-đại-thần. 60 Giê-rê-mi chép vào sách hết thảy các tai-nạn phải đến cho Ba-by-lôn, tức mọi lời đã được chép về Ba-by-lôn. 61 Giê-rê-mi nói với Sê-ra-gia rằng: Khi ngươi đã đến Ba-by-lôn, khá lo đọc hết những lời nầy. 62 Rồi ngươi khá nói: Hỡi Đức Giê-hô-va, Ngài đã phán rằng sẽ hủy-diệt thành nầy, và nơi nầy sẽ không ai ở nữa, từ loài người cho chí loài vật cũng không, song sẽ nên một nơi hoang-vu đời đời. 63 Khi ngươi đã đọc sách nầy xong, thì khá cột vào sách một cục đá, mà ném xuống giữa sông Ơ‑phơ-rát, 64 và khá nói rằng: Ba-by-lôn sẽ chìm xuống như vậy! Nó sẽ chẳng còn chỗi dậy nữa vì tai-nạn mà ta sẽ giáng trên nó, chúng nó sẽ mỏi-mệt. Lời của Giê-rê-mi đến đây. |