24 Đoạn, Ngài từ đó đi đến bờ-cõi thành Ty-rơ và thành Si-đôn. Ngài vào một cái nhà, không muốn cho ai biết mình, song không thể ẩn được.25 Vì có một người đàn-bà, con gái người bị tà-ma ám, đã nghe nói về Ngài, tức thì vào gieo mình dưới chân Ngài.26 Đàn-bà ấy là người Gờ-réc, dân Sy-rô-phê-ni-xi. Người xin Ngài đuổi quỉ ra khỏi con gái mình.27 Đức Chúa Jêsus phán cùng người rằng: Hãy để con-cái ăn no-nê trước đã; vì không lẽ lấy bánh của con-cái quăng cho chó.28 Song người đáp lại rằng: Lạy Chúa, hẳn vậy rồi; nhưng mà chó dưới bàn ăn mấy miếng bánh vụn của con-cái.29 Ngài bèn phán: Hãy đi, vì lời ấy, quỉ đã ra khỏi con gái ngươi rồi.30 Khi người trở về nhà, thấy đứa trẻ nằm trên giường, và quỉ đã bị đuổi khỏi.
Matthew
21 Đức Chúa Jêsus đi từ đó, vào bờ-cõi thành Ty-rơ và thành Si-đôn.22 Xảy có một người đàn-bà xứ Ca-na-an, từ xứ ấy đến, mà kêu lên rằng: Lạy Chúa, là con cháu vua Đa-vít, xin thương-xót tôi cùng! Con gái tôi mắc quỉ ám, khốn-cực lắm.23 Nhưng Ngài chẳng đáp một lời. Môn-đồ bèn đến gần, cố nài-xin rằng: Xin thầy truyền cho đàn-bà ấy về, vì người kêu-van ở đằng sau chúng ta.24 Ngài đáp rằng: Ta chịu sai đến đây, chỉ vì các con chiên lạc mất của nhà Y‑sơ-ra-ên đó thôi.25 Song người đàn-bà lại gần, lạy Ngài mà thưa rằng: Lạy Chúa, xin Chúa giúp tôi cùng!26 Ngài đáp rằng: Không nên lấy bánh của con-cái mà quăng cho chó con ăn.27 Người đàn-bà lại thưa rằng: Lạy Chúa, thật như vậy, song mấy con chó con ăn những miếng bánh vụn trên bàn chủ nó rớt xuống.28 Ngài bèn phán rằng: Hỡi đàn-bà kia, ngươi có đức-tin lớn; việc phải xảy ra theo ý ngươi muốn! Cũng một giờ đó, con gái người liền được lành.