Message for Kings and for Us
| Secondary Keywords | Ahaz di chúc Ê-sai Griffith Foxley king lường gạt old thánh tin nhắn vua warning |
|---|---|
| Scriptures | 2 Kings1 Năm thứ mười bảy đời Phê-ca, con trai Rê-ma-lia, thì A‑cha, con trai Giô-tham, vua Giu-đa, lên làm vua. 2 A‑cha được hai mươi tuổi khi người lên làm vua; người cai-trị mười sáu năm tại Giê-ru-sa-lem. Người chẳng làm điều thiện trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời người, như Đa-vít, tổ-phụ người, đã làm; 3 nhưng người đi theo con đường của các vua Y‑sơ-ra-ên, thậm-chí bắt-chước theo gương gớm-ghiếc của các dân-tộc Đức Giê-hô-va đã đuổi khỏi trước mặt dân Y‑sơ-ra-ên, mà đưa con trai mình qua lửa. 4 Người cũng cúng-tế và xông hương trên các nơi cao, trên gò và dưới các cây rậm. 5 Bấy giờ, Rô-xin, vua Sy-ri, và Phê-ca, con trai Rê-ma-lia, vua Y‑sơ-ra-ên, đều đi lên đặng hãm-đánh Giê-ru-sa-lem; họ vây A‑cha, nhưng không thắng người được. 6 Ấy nhằm lúc đó Rê-xin, vua Sy-ri, khôi-phục Ê‑lát về nước Sy-ri; người đuổi dân Giu-đa khỏi Ê‑lát, và dân Sy-ri bèn đến Ê‑lát, ở đó cho đến ngày nay. 7 A‑cha sai sứ-giả đến Tiếc-la-Phi-lê-se, vua A‑si-ri, nói với người rằng: Tôi là kẻ tôi-tớ vua, là con trai vua; hãy đi đến giải-cứu tôi khỏi tay vua Sy-ri và vua Y‑sơ-ra-ên đã dấy lên cùng tôi. 8 A‑cha lấy bạc và vàng có ở trong đền-thờ Đức Giê-hô-va ở trong kho đền vua, gởi đem làm của-lễ cho vua A‑si-ri, 9 Vua A‑si-ri nhậm làm điều A‑cha xin, đi lên hãm-đánh Đa-mách và chiếm lấy, bắt đem dân-cư nó sang Ki-rơ, và giết Rê-xin. 10 A‑cha bèn đi đến Đa-mách đặng đón Tiếc-la-Phi-lê-se, vua A‑si-ri. A‑cha thấy một cái bàn-thờ ở tại Đa-mách, bèn gởi kiểu-mẫu và hình bàn-thờ ấy tùy theo cách chế-tạo nó, cho thầy tế-lễ U‑ri. 11 Thầy tế-lễ U‑ri chế một cái bàn-thờ y theo kiểu mà vua A‑cha từ Đa-mách đã gởi đến; thầy tế-lễ U‑ri chế xong bàn-thờ ấy trước khi vua trở về. 12 Khi vua từ Đa-mách trở về, thấy bàn-thờ bèn lại gần và dâng của-lễ trên nó. 13 Người xông trên bàn-thờ của-lễ thiêu và của-lễ chay mình, đổ ra lễ quán và huyết về của-lễ thù-ân tại trên đó. 14 Còn bàn-thờ bằng đồng ở trước mặt Đức Giê-hô-va, thì người cất khỏi chỗ nó tại trước đền-thờ, giữa bàn-thờ mới và đền của Đức Giê-hô-va, rồi để nó bên bàn-thờ của người, về phía bắc. 15 Đoạn, vua A‑cha truyền lịnh cho thầy tế-lễ U‑ri-rằng: Người sẽ xông trên bàn-thờ lớn của-lễ thiêu buổi sáng và của-lễ chay buổi chiều, của-lễ thiêu và của-lễ chay của vua; lại xông của-lễ thiêu và của-lễ chay của cả dân-sự trong xứ, cũng đổ ra tại trên nó lễ quán của họ, và tưới cả huyết con sinh dùng làm của-lễ thiêu, luôn cả huyết về các con sinh khác. Còn bàn-thờ bằng đồng, ta sẽ dùng cầu-vấn ý Chúa. 16 Thầy tế-lễ U‑ri làm theo mọi điều vua A‑cha truyền-dạy cho người. 17 Vả lại, vua A‑cha dỡ các miếng trám của những táng, và cất hết những chậu đặt ở trên; lại hạ cái biển bằng đồng xuống khỏi bò nâng nó, rồi đem để nó trên một nền lót đá. 18 Vì cớ vua A‑si-ri, người cũng đổi trong đền-thờ của Đức Giê-hô-va cái hiên cửa dùng về ngày Sa-bát mà người ta đã xây trong đền, và cửa ngoài để dành cho vua. 19 Các chuyện khác của A‑cha, và những công-việc người làm, đều chép trong sử-ký về các vua Giu-đa. 20 Đoạn, A‑cha an-giấc cùng các tổ-phụ người, được chôn bên họ, trong thành Đa-vít. Ê‑xê-chia, con trai người, kế-vị người. Isaiah1 Về đời A‑cha, con trai Giô-tham, cháu Ô‑xia, vua nước Giu-đa, xảy có Rê-xin, vua xứ Sy-ri, và Phê-ca, con trai Rê-ma-lia, vua Y‑sơ-ra-ên, lên đánh thành Giê-ru-sa-lem; nhưng không thắng được. 2 Có người báo tin đó cho nhà Đa-vít, mà rằng: Sy-ri kết-minh cùng Ép-ra-im. Bấy giờ A‑cha và dân-sự người trong lòng kinh-động, như cây trên rừng bị gió lay. 3 Đức Giê-hô-va bèn phán cùng Ê‑sai rằng: Ngươi cùng con trai ngươi là Sê-a-Gia-súp hãy đi đón A‑cha tại nơi cuối cống ao trên, trên đường cái ruộng thợ nện, 4 mà nói cùng người rằng: Hãy cẩn-thận, ở yên-lặng; đừng sợ chi, lòng ngươi chớ bủn-rủn vì cớ hai đuôi đuốc có khói, tức là vì cơn giận-dữ của Rê-xin và Sy-ri, và của con trai Rê-ma-lia. 5 Vì Sy-ri với Ép-ra-im và con trai của Rê-ma-lia đồng mưu hại ngươi, nói rằng: 6 Chúng ta hãy lên nghịch cùng Giu-đa, khuấy-rối nó, phá thành và lập một vua giữa nó, tức là con trai của Ta-bê-ên. 7 Chúa là Đức Giê-hô-va phán như vầy: Sự ngăm-đe ấy không thành, điều đó không xảy ra! 8 Vì đầu của Sy-ri là Đa-mách, đầu của Đa-mách là Rê-xin. Còn trong sáu mươi lăm năm, Ép-ra-im sẽ bị hủy-diệt, không được kể là dân nữa. 9 Đầu của Ép-ra-im là Sa-ma-ri, đầu Sa-ma-ri là con trai của Rê-ma-lia. Nếu các ngươi không tin, chắc sẽ không đứng vững được. 10 Đức Giê-hô-va lại phán cùng A‑cha rằng; 11 Hãy xin Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi một điềm, hoặc dưới vực sâu, hoặc trên trời cao. 12 A‑cha thưa rằng: Tôi sẽ chẳng xin, tôi cũng chẳng thử Đức Giê-hô-va. 13 Ê‑sai bèn nói rằng: Hỡi nhà Đa-vít, hãy nghe! Các ngươi cho làm phiền người ta là nhỏ-mọn, mà muốn làm phiền Đức Chúa Trời ta nữa sao? 14 Vậy nên, chính Chúa sẽ ban một điềm cho các ngươi: nầy, một gái đồng-trinh sẽ chịu thai, sanh ra một trai, và đặt tên là Em-ma-nu-ên. 15 Con trẻ ấy sẽ ăn mỡ-sữa và mật, cho đến chừng nào biết bỏ điều dữ và chọn điều lành. 16 Vả, trước khi con trẻ biết bỏ điều dữ chọn điều lành, thì nước của hai vua mà ngươi đương ghét sẽ bị bỏ hoang. 17 Đức Giê-hô-va sẽ giáng trên ngươi, dân ngươi, và nhà cha ngươi, bởi vua A‑si-ri, những ngày mà từ ngày Ép-ra-im lìa-bỏ Giu-đa chưa từng có giống như vậy. 18 Xảy ra trong ngày đó, Đức Giê-hô-va sẽ huýt mà gọi những ruồi ở cuối các sông Ê‑díp-tô, và những ong ở xứ A‑si-ri. 19 Hai giống đó sẽ đến đậu trong các nơi trũng hoang-loạn, trong các lỗ nẻ vầng đá, trên rào gai cùng các đồng cỏ. 20 Trong ngày đó Đức Giê-hô-va sẽ dùng dao cạo thuê tại bên kia sông ---_nghĩa là vua A‑si-ri_--- mà cạo đầu cùng lông chân, và bỏ cả râu nữa. 21 Trong ngày đó mỗi người có thể nuôi một con bò cái tơ và hai con chiên, 22 bởi nó có sữa dư-dật thì người sẽ ăn mỡ-sữa; vì phàm ai sẽ còn sót lại giữa xứ, thì nuôi mình bằng mỡ-sữa và mật. 23 Xảy ra trong ngày đó, phàm chỗ đất trồng được một ngàn gốc nho, đáng giá một ngàn siếc-lơ bạc, sẽ mọc đầy những gai-gốc và chà-chuôm. 24 Người ta sẽ đem cung tên đến đó, vì cả xứ chỉ là gai-gốc và chà-chuôm vậy. 25 Cũng không ai đến trên các gò là nơi mình đã cày-cuốc nữa, vì sợ gai-gốc và chà-chuôm, nhưng sẽ cho bò ăn cỏ tại đó, và chiên giày-đạp. |