6 Các quan thượng-thơ và trấn-thủ đó bèn vào chầu vua và tâu rằng: Hỡi vua Đa-ri-út, chúc vua sống đời đời!7 Hết thảy các quan thượng-thơ trong nước, các quan lãnh-binh, các quan trấn-thủ, các quan nghị-viên và các đại-thần đều đồng tình xin vua ra chỉ-dụ, lập một cấm-lệnh nghiêm-nhặt trong ba mươi ngày, hễ ai cầu-xin thần nào hay một người nào ngoài vua, thì, hỡi vua, kẻ ấy sẽ phải quăng vào hang sư-tử.8 Bây giờ, hỡi vua, hãy lập điều cấm đó và ký tên vào, hầu cho không đổi-thay đi, theo như luật-pháp của người Mê-đi và người Phe-rơ-sơ, không thể đổi được.9 Vậy vua Đa-ri-út bèn ký tên lập cấm-lệnh đó.10 Khi Đa-ni-ên nghe rằng chỉ-dụ đó đã ký tên rồi, thì về nhà mình (những cửa-sổ của phòng người thì mở về hướng Giê-ru-sa-lem). Tại đó, cứ một ngày ba lần, người quì gối xuống, cầu-nguyện, xưng-tạ trước mặt Đức Chúa Trời mình, như vẫn làm khi trước.