The Siege of the City of Tyre
| Secondary Keywords | Babylon destroy destruction lịch sử lịch sử Nebuchadnezzar người lính prophecy đảo đốt cháy |
|---|---|
| Scriptures | Ezekiel 26 Ezekiel 26:4 Ezekiel 26:7-12 Ezekiel 27 Ezekiel 28 Ezekiel 28:19 Ezekiel 29 Ezekiel 29:17-20 Ezekiel1 Năm thứ mười một, ngày mồng một đầu tháng, có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 2 Hỡi con người, Ty-rơ đã nói về Giê-ru-sa-lem rằng: Hay! hay! thành làm cửa của các dân, đã vỡ-nát rồi! Nó đã trở về cùng ta: rày nó đã trở nên hoang-vu, thì ta sẽ được đầy-dẫy. 3 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán rằng: Hỡi Ty-rơ! Nầy, ta địch cùng mầy. Ta sẽ khiến nhiều nước dấy nghịch cùng mầy, như sóng biển dấy lên vậy. 4 Chúng nó sẽ hủy-phá những vách-thành Ty-rơ, và xô-đổ tháp của nó; ta sẽ cào bụi, khiến nó làm một vầng đá sạch-láng. 5 Nó sẽ làm một chỗ người ta phơi lưới ở giữa biển; vì Chúa Giê-hô-va phán rằng: Ta đã phán. Nó sẽ làm mồi của các nước. 6 Các con gái nó ở đồng-ruộng nó sẽ bị giết bằng gươm; và chúng nó sẽ biết rằng ta là Đức Giê-hô-va. 7 Vì Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta sẽ đem Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn, là vua của các vua, với những ngựa, những xe, những lính-kỵ, cùng đạo-quân, và dân đông, từ phương bắc đến nghịch cùng thành Ty-rơ. 8 Người sẽ dùng gươm giết các con gái của mầy ngoài đồng-ruộng, sẽ lập đồn đắp lũy, và dấy cái thuẫn lên nghịch cùng mầy. 9 Người sẽ đặt máy phá vách-thành, và dùng búa phá các tháp mầy. 10 Ngựa của người nhiều lắm đến nỗi bụi-đất che mầy đi. Các vách-thành mầy rúng-động vì tiếng của lính-kỵ, của xe chở đồ, và của xe binh, khi kẻ nghịch vào bởi các cửa mầy, như vào trong một thành đã bị thua. 11 Người sẽ giẵm vó ngựa trên các đường-phố mầy; người sẽ giết dân mầy bằng gươm, và những trụ của sức-mạnh mầy sẽ bị ném xuống đất. 12 Đoạn, quân nghịch mầy sẽ lấy của-báu mầy, cướp hàng-hóa mầy, phá-đổ vách-thành mầy; chúng nó sẽ phá đền-đài mầy, và quăng những đá, gỗ, và bụi-đất của mầy dưới nước. 13 Ta sẽ làm cho dứt tiếng hát của mầy, và người ta sẽ không còn nghe tiếng đàn cầm của mầy nữa. 14 Ta sẽ khiến mầy nên vầng đá sạch-láng; mầy sẽ nên một chỗ người ta phơi lưới, và không được cất-dựng lại nữa; vì ta là Đức Giê-hô-va đã phán, Chúa Giê-hô-va phán vậy. 15 Chúa Giê-hô-va phán cùng thành Ty-rơ rằng: Nghe tiếng mầy đổ xuống, kẻ bị thương rên-siết, sự giết-lát làm ra giữa mầy, các cù-lao nghe vậy, há chẳng rúng-động sao? 16 Hết thảy các quan-trưởng miền biển đều xuống khỏi ngai mình; cổi áo chầu ra, và lột bỏ những áo thêu. Họ như là mang lấy sự run-rẩy và ngồi xuống đất. Họ sẽ sợ-sệt luôn, và lấy làm lạ vì cớ mầy. 17 Họ sẽ vì mầy hát bài ca thương, mà nói cùng mầy rằng: Hỡi thành có tiếng, vững-bền ở giữa biển, là chỗ người đi biển ở; nó với dân-cư nó làm cho hết thảy người ở đó khiếp-sợ, mầy bị hủy-phá là dường nào! 18 Bây giờ các cù-lao sẽ run-rẩy nơi ngày mầy đổ-nát, và các cù-lao trong biển sẽ kinh-khiếp về sự diệt-mất của mầy! 19 Thật thế, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: khi ta sẽ làm cho mầy ra thành hoang-vu, như những thành không có dân ở; khi ta sẽ khiến sóng của vực sâu phủ lên trên mầy, và các dòng nước lớn che-lấp mầy, 20 bấy giờ ta sẽ khiến mầy với những kẻ đã xuống hố đến cùng dân đời xưa. Ta sẽ khiến mầy ở trong những nơi rất thấp của đất, trong những chỗ hoang-vu từ đời xưa, với những kẻ đã xuống hố, hầu cho mầy không có dân ở nữa; song ta sẽ đặt vinh-hiển trong đất người sống. 21 Ta sẽ dùng mầy làm một sự kinh-khiếp. Mầy sẽ không còn nữa; và dầu người ta tìm mầy, sẽ không hề thấy mầy nữa, Chúa Giê-hô-va phán vậy. Ezekiel4 Chúng nó sẽ hủy-phá những vách-thành Ty-rơ, và xô-đổ tháp của nó; ta sẽ cào bụi, khiến nó làm một vầng đá sạch-láng. Ezekiel7 Vì Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta sẽ đem Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn, là vua của các vua, với những ngựa, những xe, những lính-kỵ, cùng đạo-quân, và dân đông, từ phương bắc đến nghịch cùng thành Ty-rơ. 8 Người sẽ dùng gươm giết các con gái của mầy ngoài đồng-ruộng, sẽ lập đồn đắp lũy, và dấy cái thuẫn lên nghịch cùng mầy. 9 Người sẽ đặt máy phá vách-thành, và dùng búa phá các tháp mầy. 10 Ngựa của người nhiều lắm đến nỗi bụi-đất che mầy đi. Các vách-thành mầy rúng-động vì tiếng của lính-kỵ, của xe chở đồ, và của xe binh, khi kẻ nghịch vào bởi các cửa mầy, như vào trong một thành đã bị thua. 11 Người sẽ giẵm vó ngựa trên các đường-phố mầy; người sẽ giết dân mầy bằng gươm, và những trụ của sức-mạnh mầy sẽ bị ném xuống đất. 12 Đoạn, quân nghịch mầy sẽ lấy của-báu mầy, cướp hàng-hóa mầy, phá-đổ vách-thành mầy; chúng nó sẽ phá đền-đài mầy, và quăng những đá, gỗ, và bụi-đất của mầy dưới nước. Ezekiel1 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 2 Hỡi con người, hãy làm một bài ca thương về thành Ty-rơ. 3 Hãy nói cùng thành Ty-rơ rằng: Hỡi mầy là thành ở nơi cửa biển, buôn-bán với các dân của nhiều cù-lao, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Hỡi Ty-rơ, mầy có nói: Ta là sự tốt-đẹp trọn-vẹn. 4 Bờ-cõi mầy ở trong lòng biển; những kẻ xây-dựng mầy đã làm cho mầy nên một thành tốt-đẹp trọn-vẹn. 5 Họ đã ghép ván của mầy bằng cây tùng của Sê-nia; lấy cây bách của Li-ban đặng làm cột buồm cho mầy; 6 làm chèo của mầy bằng cây dẻ của Ba-san; lấy cây hoàng-dương của đảo Kít-tim làm ván lợp, và cẩn bằng ngà voi. 7 Vải gai mịn có thêu của Ê‑díp-tô dùng làm buồm, để làm cờ xí cho mầy; vải sắc tía sắc xanh của các cù-lao Ê‑li-sa dùng làm màn-cháng. 8 Dân-cư Si-đôn và A‑vát là bạn chèo của mầy; hỡi Ty-rơ, những người khôn-ngoan trong mầy làm kẻ cầm lái của mầy. 9 Các trưởng-lão ở Ghê-banh và người thông-thái xứ ấy, thì mầy dùng để tu-bổ chỗ hư-hỏng của tàu mầy. Hết thảy những tàu biển cùng thủy-thủ nó đều ở trong mầy, đặng đổ lấy hàng-hóa của mầy. 10 Người Phe-rơ-sơ, người Lút, người Phút, làm lính-chiến trong đạo-binh mầy. Chúng nó treo thuẫn và mão trụ trong mầy, và làm nên sự đẹp-đẽ của mầy. 11 Những người A‑vát cùng quân-lính riêng của mầy đầy vách-thành mầy, những người mạnh-mẽ thì ở trên các tháp; chúng nó treo thuẫn chung-quanh vách-thành mầy, và làm sự đẹp-đẽ trọn-vẹn của mầy. 12 Những dân ở thành Ta-rê-si buôn-bán với mầy đủ mọi thứ của-cải, lấy bạc, sắt, thiếc, chì mà đổi đồ hàng-hóa của mầy. 13 Các dân ở Gia-van, ở Tu-banh và ở Mê-siếc buôn-bán với mầy, đổi lấy hàng-hóa mầy thì cho mầy những tôi-mọi và đồ bằng-đồng. 14 Những người của nhà Tô-ga-ma đem ngựa, ngựa chiến, la, mà đổi lấy đồ hàng của mầy. 15 Những người Đê-đan là bạn hàng mầy; sự buôn-bán của nhiều cù-lao ở trong tay mầy, đem cho mầy những ngà voi, gỗ mun, mà đổi lấy hàng-hóa. 16 Vì tay mầy chế-tạo rất nhiều, nên Sy-ri buôn-bán với mầy, và lấy bích-ngọc, vải điều, đồ thêu, vải gai mịn, san-hô, hồng-ngọc mà đổi hàng của mầy. 17 Giu-đa và đất Y‑sơ-ra-ên cũng buôn-bán với mầy, thì đem cho mầy những lúa mì ở Min-nít, bánh ngọt, mật-ong, dầu, và nhũ-hương. 18 Bởi tay mầy chế ra nhiều đồ, của-cải đầy-dẫy, nên Đa-mách lấy rượu nho ở Hên-bôn và lông chiên trắng của nó mà đổi-chác cùng mầy. 19 Vê-đan và Gia-van đem chỉ đổi lấy hàng-hóa mầy; trong hàng-hóa đó có sắt sáng, nhục-quế, và xương-bồ. 20 Những người ở Đê-đan buôn với mầy bằng thứ vải hoa để phủ trên ngựa. 21 Người A‑rập và mọi quan-trưởng ở Kê-đa buôn-bán với mầy, và đem đến cho mầy những chiên con, chiên đực, và dê đực. 22 Những con buôn ở Sê-ba và Ra-a-ma buôn-bán với mầy, lấy mọi thứ hương tốt nhứt, mọi thứ đá quí và vàng mà đổi lấy hàng-hóa mầy. 23 Ha-ran, Can-nê, và Ê‑đen, những con buôn ở Sê-ba, A‑si-ri và Kin-mát đều là bạn hàng của mầy; 24 chúng nó buôn-bán với mầy những hàng trọng-thể: áo màu tía và thêu, vải quí-báu xếp trong hòm, dây bện, ván bằng gỗ hương-bách. 25 Các thuyền Ta-rê-si vì sự buôn mầy mà chở-chạy, và mầy được đầy-dẫy cùng được vinh-hiển cả-thể trong lòng biển. 26 Nhưng mà những tay chèo của mầy đã dẫn mầy trên nước lớn, và gió đông đã đập nát mầy trong lòng biển. 27 Đến ngày hủy-phá của mầy, thì của-cải, hàng-hóa, việc buôn-bán của mầy, thủy-thủ và kẻ coi hoa-tiêu của mầy, những kẻ tu-bổ chỗ hư-hỏng của tàu-bè mầy, những kẻ buôn-bán hàng-hóa với mầy, hết thảy lính-chiến của mầy ở trong mầy, cả đoàn dân đông đầy giữa mầy, đều sẽ ngã xuống trong lòng biển. 28 Bởi tiếng kêu của những kẻ coi hoa-tiêu, các xóm chung-quanh mầy đều run-rẩy; 29 hết thảy những kẻ cầm chèo, hết thảy những thủy-thủ, hết thảy những kẻ coi hoa-tiêu ngoài biển đều xuống khỏi tàu mình, và đứng vững trên đất. 30 Chúng nó sẽ làm vang tiếng than-khóc mầy, và trổi tiếng kêu-la cay-đắng vì mầy; chúng nó ném bụi trên đầu mình, và lăn-lóc trong tro. 31 Chúng nó sẽ cạo đầu vì cớ mầy, và thắt lưng bằng bao-gai, trong lòng đau-đớn, vì mầy khóc-lóc cay-đắng. 32 Nhân lòng chúng nó đau-thương, thì làm một bài ca thương về mầy, và than rằng: Ai sánh với thành Ty-rơ, là thành bây giờ đã vắng-lặng giữa biển? 33 Thuở hàng-hóa mầy ra khỏi các biển, mầy làm cho no-đủ nhiều dân. Bởi sự giàu-có và sự buôn-bán của mầy thạnh-vượng lên, thì làm giàu cho các vua trên đất. 34 Bây giờ, kìa mầy đã tan-nát vì các biển, chìm dưới nước sâu; sự buôn-bán và dân-chúng của mầy đều cùng mầy chìm-đắm. 35 Hết thảy những dân ở các cù-lao đều vì cớ mầy mà sững-sờ, các vua chúng nó đều khiếp-sợ, sắc mặt lo-buồn. 36 Những con buôn lập nghiệp trong các dân sỉ-báng mầy. Mầy đã trở nên cớ kinh-khiếp, đời đời mầy sẽ không còn nữa! Ezekiel1 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 2 Hỡi con người, hãy nói cùng vua của Ty-rơ rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Vì lòng ngươi đã tự cao, và ngươi nói rằng: Ta là một vì thần, ta ngồi trên ngai Đức Chúa Trời, ở giữa các biển; dầu lòng ngươi tự cao lên bằng lòng Đức Chúa Trời, ngươi còn là loài người, không phải là Đức Chúa Trời. 3 Nầy, ngươi khôn hơn Đa-ni-ên; chẳng có sự mầu-nhiệm nào giấu-kín khỏi ngươi! 4 Ngươi đã được giàu-có bởi sự khôn-ngoan và thông-sáng của mình; đã thâu-chứa vàng bạc trong kho-tàng ngươi; 5 bởi sự thông-thạo và sự buôn-bán mình thì ngươi đã làm cho sự giàu-có mình tấn-tới. Vậy lòng ngươi đã đem lên vì cớ sự giàu-có của ngươi. 6 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Vì lòng ngươi tự cao lên bằng lòng Đức Chúa Trời, 7 cho nên, nầy, ta sẽ khiến những người ngoại-quốc hung-bạo hơn hết trong các dân, nổi dậy nghịch cùng ngươi; chúng nó sẽ rút gươm nghịch cùng sự khôn-sáng hoa-mĩ ngươi, và làm ô‑uế sự vinh-hiển ngươi. 8 Chúng nó sẽ xô ngươi xuống hầm-hố, và ngươi sẽ chết trong lòng biển, như người bị giết. 9 Trước mặt kẻ giết ngươi, ngươi còn dám nói rằng: Ta là Đức Chúa Trời chăng? Khi ấy ngươi ở trong tay của kẻ làm ngươi bị thương, thì ngươi là loài người, chẳng phải là Đức Chúa Trời. 10 Ngươi sẽ chết bởi tay người ngoại-quốc như những kẻ chưa chịu cắt-bì. Chúa Giê-hô-va phán rằng: Ấy chính ta đã nói như vậy. 11 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta như vầy: 12 Hỡi con người, hãy làm một bài ca thương về vua Ty-rơ và nói cùng người rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Ngươi gồm đủ tất cả, đầy sự khôn-ngoan, tốt-đẹp trọn-vẹn. 13 Ngươi vốn ở trong Ê‑đen, là vườn của Đức Chúa Trời. Ngươi đã có đầy mình mọi thứ ngọc báu, là ngọc mã-não, ngọc vàng lợt, ngọc kim-cương, ngọc thủy-thương, ngọc sắc biếc, ngọc bích, ngọc sắc chàm, ngọc sắc xanh, ngọc thông-hành, cùng vàng nữa. Nghề làm ra trống-cơm ống-sáo thuộc về ngươi; từ ngày ngươi mới được dựng nên đã sắm-sẵn rồi. 14 Ngươi là một chê-ru-bim được xức dầu đương che-phủ; ta đã lập ngươi lên trên hòn núi thánh của Đức Chúa Trời; ngươi đã đi dạo giữa các hòn ngọc sáng như lửa. 15 Đường-lối ngươi trọn-vẹn từ ngày ngươi được dựng nên, cho đến lúc thấy sự gian-ác trong ngươi. 16 Nhân ngươi buôn-bán thạnh-lợi, lòng ngươi đầy sự hung-dữ, và ngươi đã phạm tội; vậy ta đã xô ngươi như là vật ô‑uế xuống khỏi núi Đức Chúa Trời; hỡi chê-ru-bim che-phủ kia, ta diệt ngươi giữa các hòn ngọc sáng như lửa! 17 Lòng ngươi đã kiêu-ngạo vì sự đẹp ngươi, và sự vinh-hiển của ngươi làm cho ngươi làm hư khôn-ngoan mình. Ta đã xô ngươi xuống đất, đặt ngươi trước mặt các vua, cho họ xem thấy. 18 Ngươi đã làm ô‑uế nơi thánh ngươi bởi tội-ác ngươi nhiều quá và bởi sự buôn-bán ngươi không công-bình; ta đã khiến lửa ra từ giữa ngươi; nó đã thiêu-nuốt ngươi, và ta đã làm cho ngươi trở nên tro trên đất, trước mặt mọi kẻ xem thấy. 19 Hết thảy những kẻ biết ngươi trong các dân sẽ sững-sờ về ngươi. Kìa ngươi đã trở nên một cớ kinh-khiếp, đời đời ngươi sẽ không còn nữa. 20 Có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 21 Hỡi con người, hãy xây mặt về phía Si-đôn, và nói tiên-tri nghịch cùng nó. 22 Ngươi khá nói rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Hỡi Si-đôn, nầy, ta nghịch cùng mầy; ta muốn làm sáng danh ta ở giữa mầy. Chúng nó sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va, khi ta sẽ làm sự phán-xét và tỏ mình ra thánh trong nó. 23 Ta sẽ sai ôn-dịch đến giữa nó, và sẽ có máu trong các đường-phố nó. Những kẻ bị thương sẽ ngã xuống giữa nó, vì gươm sẽ đổ trên nó tư bề; và chúng nó sẽ biết rằng ta là Đức Giê-hô-va. 24 Vừa lúc ấy, sẽ không có chà-chuôm hay châm-chích, gai-gốc hay đau-đớn cho nhà Y‑sơ-ra-ên, trong những kẻ ở chung-quanh dân ấy, và đãi dân ấy cách khinh-dể. Bấy giờ chúng nó sẽ biết ta là Chúa Giê-hô-va. 25 Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Khi ta đã nhóm nhà Y‑sơ-ra-ên lại từ giữa các dân mà chúng nó đã bị tan-tác trong đó, và ta đã tỏ mình ra thánh giữa chúng nó trước mắt các dân, thì chúng nó sẽ ở trong đất mình mà ta đã ban cho tôi-tớ ta là Gia-cốp. 26 Chúng nó sẽ ở đó yên-ổn, sẽ cất nhà và trồng vườn nho. Chúng nó sẽ ở đó yên-ổn, khi ta đã làm sự phán-xét ta nghịch cùng những kẻ ở chung-quanh chúng nó, là kẻ đãi chúng nó cách khinh-dể; và chúng nó sẽ biết rằng ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình. Ezekiel19 Hết thảy những kẻ biết ngươi trong các dân sẽ sững-sờ về ngươi. Kìa ngươi đã trở nên một cớ kinh-khiếp, đời đời ngươi sẽ không còn nữa. Ezekiel1 Năm thứ mười, tháng mười, ngày mười hai, có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta như vầy: 2 Hỡi con người, hãy xây mặt nghịch cùng Pha-ra-ôn, vua Ê‑díp-tô, mà nói tiên-tri nghịch cùng người và cùng cả Ê‑díp-tô nữa. 3 Hãy nói mà rằng: Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Hỡi Pha-ra-ôn, vua Ê‑díp-tô, nầy, ta nghịch cùng ngươi, ngươi là con vật quái-gở nằm giữa các sông mình, mà rằng: Sông của ta thuộc về ta, ấy là ta đã làm nên cho ta. 4 Ừ, ta sẽ đặt những móc trong hai hàm ngươi, và khiến những cá trong các sông ngươi đều dính nơi vảy ngươi. Ta sẽ kéo ngươi lên khỏi giữa các sông ngươi, ngươi và những cá trong các sông ngươi đã dính nơi vảy ngươi nữa. 5 Ta sẽ quăng ngươi vào đồng-vắng, ngươi và những cá của các sông ngươi. Ngươi sẽ ngã xuống trên mặt đồng-ruộng; sẽ chẳng được lượm lại, cũng chẳng được thâu lại. Ta đã phó ngươi làm đồ-ăn cho loài thú dưới đất và loài chim trên trời. 6 Bấy giờ hết thảy dân-cư Ê‑díp-tô sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va, vì chúng nó đã nên cây gậy bằng sậy cho nhà Y‑sơ-ra-ên. 7 Khi chúng nó cầm lấy ngươi bởi tay, thì ngươi tự gãy, và làm xây-xác chúng nó cả vai; khi chúng nó nương-dựa trên ngươi, thì ngươi tự giập ra, và làm cho lưng chúng nó xiêu-tó. 8 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta sẽ đem gươm đến trên ngươi, và sẽ dứt khỏi ngươi cả người và loài thú. 9 Đất Ê‑díp-tô sẽ trở nên nơi hoang-vu vắng-vẻ; và chúng nó sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va. Vì Pha-ra-ôn có nói rằng: Sông thuộc về ta, ấy là ta đã làm nên; 10 cho nên, nầy, ta nghịch cùng ngươi và các sông ngươi, và sẽ khiến đất Ê‑díp-tô thành ra đồng-vắng hoang-vu, từ tháp Sy-e-nê cho đến bờ-cõi Ê‑thi-ô-bi. 11 Chẳng có bàn chân người sẽ đi qua nó, cũng chẳng có bàn chân thú-vật đi qua nó, cũng chẳng có dân-cư ở đó nữa trong bốn mươi năm. 12 Ta sẽ khiến Ê‑díp-tô làm một đất hoang-vu, ở giữa các nước nào hoang-vu và các thành nó ở giữa các thành tàn-phá sẽ hoang-vu trong bốn mươi năm. Ta sẽ làm tan-tác dân Ê‑díp-tô trong các dân, và rải chúng nó ra trong các nước. 13 Vì Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Mãn bốn mươi năm, ta sẽ nhóm dân Ê‑díp-tô lại từ giữa các dân mà trong đó chúng nó đã bị tan-tác. 14 Ta sẽ làm cho những phu-tù Ê‑díp-tô trở về, và đem chúng nó về trong đất Pha-trốt, là đất quê-quán của chúng nó, nhưng chúng nó chỉ lập nên một nước yếu-hèn. 15 Nước Ê‑díp-tô sẽ là một nước yếu-hèn hơn hết các nước, và sẽ không dấy lên trên các nước nữa; ta sẽ khiến chúng nó kém đi, hầu cho chúng nó không cai-trị các nước nữa. 16 Nước ấy sẽ không còn làm sự nhờ-cậy cho nhà Y‑sơ-ra-ên; khi nhà Y‑sơ-ra-ên trông-xem chúng nó thì sẽ nhắc lại sự gian-ác; và chúng nó sẽ biết rằng ta là Chúa Giê-hô-va. 17 Năm thứ hai mươi bảy, ngày mồng một tháng giêng, có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 18 Hỡi con người, Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn, đã gán cho đạo-binh mình những việc rất nặng-nhọc nghịch cùng Ty-rơ; mọi đầu đều đã trở nên trọc, mọi vai đều đã bị mòn; mà vua ấy chưa được tiền công nào của thành Ty-rơ, hoặc cho mình, hoặc cho đạo-binh mình, để bù lại công-khó mình đã đánh thành ấy. 19 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta sẽ phó đất Ê‑díp-tô cho Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn; người sẽ bắt lấy dân-chúng, cất lấy của-cướp và mồi nó; đó sẽ là tiền công của đạo-binh người. 20 Ta đã phó đất Ê‑díp-tô cho người để thưởng sự khó-nhọc người đã chịu, vì chúng nó đã làm việc cho ta. Chúa Giê-hô-va phán vậy. 21 Trong ngày đó, ta sẽ khiến nhà Y‑sơ-ra-ên nứt ra một cái sừng, và ta sẽ cho ngươi mở miệng giữa chúng nó; và chúng nó sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va. Ezekiel17 Năm thứ hai mươi bảy, ngày mồng một tháng giêng, có lời Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: 18 Hỡi con người, Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn, đã gán cho đạo-binh mình những việc rất nặng-nhọc nghịch cùng Ty-rơ; mọi đầu đều đã trở nên trọc, mọi vai đều đã bị mòn; mà vua ấy chưa được tiền công nào của thành Ty-rơ, hoặc cho mình, hoặc cho đạo-binh mình, để bù lại công-khó mình đã đánh thành ấy. 19 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta sẽ phó đất Ê‑díp-tô cho Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn; người sẽ bắt lấy dân-chúng, cất lấy của-cướp và mồi nó; đó sẽ là tiền công của đạo-binh người. 20 Ta đã phó đất Ê‑díp-tô cho người để thưởng sự khó-nhọc người đã chịu, vì chúng nó đã làm việc cho ta. Chúa Giê-hô-va phán vậy. |