Daniel Receiving a Prophetic Vision
| Secondary Keywords | Babylon cầu nguyện cầu nguyện Daniel Daniel 7 giấc mơ heaven heavens prophecy tầm nhìn tiên tri |
|---|---|
| Scriptures | Daniel1 Trong năm thứ hai đời vua Nê-bu-cát-nết-sa, vua thấy chiêm-bao, thì trong lòng bối-rối và mất giấc ngủ. 2 Vậy, vua truyền đòi các đồng-bóng, thuật-sĩ, thầy bói, và người Canh-đê để cắt nghĩa chiêm-bao cho vua. Họ bèn đến chầu trước mặt vua. 3 Vua nói cùng họ rằng: Ta đã thấy một chiêm-bao; và lòng ta bối-rối, muốn biết chiêm-bao đó. 4 Những người Canh-đê nói cùng vua bằng tiếng A‑ram rằng: Tâu vua, chúc vua sống đời đời! Xin thuật chiêm-bao cho những kẻ tôi-tớ vua, và chúng tôi sẽ giải nghĩa. 5 Vua trả lời cho những người Canh-đê rằng: Sự ấy đã ra khỏi ta. Nếu các ngươi không nói cho ta biết chiêm-bao đó thể nào và lời giải nó làm sao, thì các ngươi sẽ bị phân thây, nhà các ngươi sẽ trở nên đống phân. 6 Nhưng nếu các ngươi tỏ chiêm-bao và lời giải nó cho ta, thì các ngươi sẽ được lễ-vật, phần thưởng, và vinh-hiển lớn từ nơi ta. Các ngươi hãy tỏ cho ta chiêm-bao đó và lời giải nó thế nào. 7 Họ lại tâu lần thứ hai rằng: Xin vua kể chiêm-bao cho những kẻ tôi-tớ vua, và chúng tôi sẽ cắt nghĩa. 8 Vua rằng: Ta biết chắc các ngươi tìm cách để hoãn thì-giờ, vì các ngươi thấy sự ấy đã ra khỏi ta. 9 Nhưng, nếu các ngươi không tỏ cho ta biết chiêm-bao, thì cũng chỉ có một luật cho các ngươi; vì các ngươi đã điều-đình với nhau đem những lời giả-dối bậy-bạ nói cùng ta, cho đến ngày-giờ sẽ thay-đổi. Vậy, hãy nói chiêm-bao cho ta, và ta sẽ biết rằng các ngươi có thể giải nghĩa được. 10 Những người Canh-đê tâu lại cùng vua rằng: Chẳng có người nào trên đất nầy có thể tỏ ra việc của vua; vì chẳng có vua nào, chúa nào, người cai-trị nào đem việc như thế hỏi đồng-bóng, thuật-sĩ, hay người Canh-đê nào. 11 Vì sự vua đòi là hiếm có, và không ai có thể tỏ cho vua được, chỉ có các vì thần không ở với loài xác-thịt. 12 Vậy nên vua phát tức mình và giận-dữ lắm, bèn truyền mạng-lịnh giết chết hết những bác-sĩ của Ba-by-lôn. 13 Vậy mạng-lịnh đó đã truyền ra; người ta hầu đem giết hết thảy những bác-sĩ, lại tìm Đa-ni-ên cùng đồng bạn người để giết. 14 Bấy giờ Đa-ni-ên lấy sự khôn-ngoan tri-thức mà nói với A‑ri-ốc, quan thị-vệ của vua, đã đi ra đặng giết những bác-sĩ của Ba-by-lôn. 15 Người cất tiếng nói cùng A‑ri-ốc, quan thị-vệ của vua, rằng: Sao lại có mạng-lịnh nghiêm cấp dường ấy ra từ vua? A‑ri-ốc bèn kể chuyện cho Đa-ni-ên rõ. 16 Tức thì Đa-ni-ên vào, xin vua cho mình một hạn nữa, hầu có thể giải nghĩa điềm chiêm-bao đó cho vua. 17 Đoạn, Đa-ni-ên trở về nhà, và tỏ sự ấy cho các bạn mình là Ha-na-nia, Mi-sa-ên và A‑xa-ria. 18 Người xin họ cầu Đức Chúa Trời ở trên trời dủ lòng thương-xót họ về sự kín-nhiệm nầy, hầu cho Đa-ni-ên và đồng-bạn mình khỏi phải chết với những bác-sĩ khác của Ba-by-lôn. 19 Vậy sự kín-nhiệm được tỏ ra cho Đa-ni-ên trong sự hiện-thấy ban đêm; Đa-ni-ên bèn ngợi-khen Chúa trên trời. 20 Đoạn, Đa-ni-ên cất tiếng nói rằng: Ngợi-khen danh Đức Chúa Trời đời đời vô-cùng! Vì sự khôn-ngoan và quyền-năng đều thuộc về Ngài. 21 Chính Ngài thay-đổi thì-giờ và mùa, bỏ và lập các vua; ban sự khôn-ngoan cho kẻ khôn-ngoan, và sự thông-biết cho kẻ tỏ-sáng. 22 Chính Ngài tỏ ra những sự sâu-xa kín-nhiệm; Ngài biết những sự ở trong tối-tăm, và sự sáng ở với Ngài. 23 Hỡi Đức Chúa Trời của tổ-phụ tôi! Tôi cảm ơn và ngợi-khen Ngài, vì Ngài đã ban cho tôi sự khôn-ngoan và quyền-phép, và bây giờ Ngài đã khiến tôi biết điều chúng tôi cầu-hỏi Ngài, mà tỏ cho chúng tôi biết việc của vua. 24 Vậy nên Đa-ni-ên đến nhà A‑ri-ốc, là người vua đã truyền cho diệt những bác-sĩ của Ba-by-lôn; và nói cùng người như vầy: Đừng diệt những bác-sĩ của Ba-by-lôn; nhưng hãy đưa tôi vào trước mặt vua, thì tôi sẽ giải nghĩa điềm chiêm-bao cho vua. 25 Bấy giờ A‑ri-ốc vội-vàng dẫn Đa-ni-ên đến trước mặt vua, và tâu cùng vua như vầy: Tôi đã tìm thấy một người trong những con-cái Giu-đa bị bắt làm phu-tù, người ấy sẽ cho vua biết sự giải nghĩa đó. 26 Vua cất tiếng nói cùng Đa-ni-ên, mà người ta vẫn gọi là Bên-tơ-xát-sa, rằng: Quả thật rằng ngươi có thể tỏ cho ta biết điềm chiêm-bao ta đã thấy, và lời giải nó chăng? 27 Đa-ni-ên ở trước mặt vua trả lời rằng: Sự kín-nhiệm mà vua đã đòi, thì những bác-sĩ, thuật-sĩ, đồng-bóng, thầy bói đều không có thể tỏ cho vua được. 28 Nhưng có một Đức Chúa Trời ở trên trời tỏ ra những điều kín-nhiệm; và đã cho vua Nê-bu-cát-nết-sa biết điều sẽ tới trong những ngày sau-rốt. Vậy, chiêm-bao của vua và các sự hiện-thấy của đầu vua đã thấy trên giường mình là như vầy: 29 Hỡi vua, khi vua nằm trên giường, có những tư-tưởng về sự xảy đến sau nầy, thì Đấng hay tỏ sự kín-nhiệm đã cho vua biết sự sẽ xảy đến. 30 Về phần tôi, sự kín-nhiệm đó đã tỏ ra cho tôi, không phải vì tôi có sự khôn-ngoan gì hơn người nào sống; nhưng để được giải nghĩa cho vua hiểu, và cho vua biết những ý‑tưởng trong lòng mình. 31 Hỡi vua, vua nhìn-xem, và nầy, có một pho tượng lớn. Pho tượng đó to-lớn và rực-rỡ lạ thường; đứng trước mặt vua, và hình-dạng dữ-tợn. 32 Đầu pho tượng nầy bằng vàng ròng; ngực và cánh tay bằng bạc; bụng và vế bằng đồng; 33 ống chân bằng sắt; và bàn chân thì một phần bằng sắt một phần bằng đất sét. 34 Vua nhìn pho tượng cho đến khi có một hòn đá chẳng phải bởi tay đục ra, đến đập vào bàn chân bằng sắt và đất sét của tượng, và làm cho tan-nát. 35 Bấy giờ sắt, đất sét, đồng, bạc, và vàng đều cùng nhau tan-nát cả; trở nên như rơm-rác bay trên sân đạp lúa mùa hạ, phải gió đùa đi, chẳng tìm nơi nào cho chúng nó; nhưng hòn đã đập vào pho tượng thì hóa ra một hòn núi lớn và đầy khắp đất. 36 Đó là điềm chiêm-bao. Bây giờ chúng tôi sẽ giải nghĩa ra trước mặt vua. 37 Hỡi vua, vua là vua các vua, vì Chúa trên trời đã ban nước, quyền, sức-mạnh, và sự vinh-hiển cho vua. 38 Ngài đã trao trong tay vua những con-cái loài người, những thú đồng và chim trời, dầu chúng nó ở nơi nào, Ngài cũng đã làm cho vua được cai-trị hết thảy; vậy vua là cái đầu bằng vàng. 39 Nhưng sau vua, sẽ dấy lên một nước khác, kém nước của vua; rồi một nước thứ ba, tức là đồng, sẽ cai-quản khắp đất. 40 Lại có một nước thứ tư mạnh như sắt; vì sắt hay đập vỡ và bắt phục mọi vật, thì nước ấy cũng sẽ đập vỡ và nghiền nát như là sắt vậy. 41 Còn như vua đã thấy bàn chân và ngón chân nửa bằng đất sét nửa bằng sắt, ấy là một nước sẽ phải phân-chia ra; nhưng trong nước đó sẽ có sức-mạnh của sắt, theo như vua đã thấy sắt lộn với đất sét. 42 Những ngón chân nửa sắt nửa đất sét, nước đó cũng nửa mạnh nửa giòn. 43 Vua đã thấy sắt lộn với đất sét, ấy là chúng nó lộn nhau bởi giống loài người; song không dính cùng nhau, cũng như sắt không ăn với đất sét. 44 Trong đời các vua nầy, Chúa trên trời sẽ dựng nên một nước không bao giờ bị hủy-diệt, quyền nước ấy không bao giờ để cho một dân-tộc khác; song nó sẽ đánh tan và hủy-diệt hết các nước trước kia, mà mình thì đứng đời đời; 45 theo như vua đã xem-thấy hòn đá đục ra từ núi, chẳng phải bởi tay, đã đập vỡ sắt, đồng, đất sét, bạc, và vàng. Đức Chúa Trời lớn đã cho vua biết sự sau nầy sẽ đến. Điềm chiêm-bao nầy là thật, và lời giải nó là chắc-chắn. 46 Bấy giờ vua Nê-bu-cát-nết-sa sấp mặt xuống, lạy Đa-ni-ên, và truyền dâng lễ-vật cùng đồ thơm cho người. 47 Đoạn, vua cất tiếng nói cùng Đa-ni-ên rằng: Quả thật, Đức Chúa Trời các ngươi là Đức Chúa Trời của các thần, và là Chúa của các vua; chính Ngài là Đấng tỏ ra những sự kín-nhiệm, vì ngươi đã có thể tỏ ra sự kín-nhiệm nầy. 48 Vua bèn tôn Đa-ni-ên lên sang-trọng và ban cho người nhiều lễ-vật trọng. Vua lập người cai-trị cả tỉnh Ba-by-lôn, và làm đầu các quan cai những bác-sĩ của Ba-by-lôn. 49 Đa-ni-ên cầu-xin vua, thì vua lập Sa-đơ-rắc, Mê-sác và A‑bết-Nê-gô cùng cai-trị tỉnh Ba-by-lôn, còn Đa-ni-ên thì chầu nơi cửa vua. Daniel19 Vậy sự kín-nhiệm được tỏ ra cho Đa-ni-ên trong sự hiện-thấy ban đêm; Đa-ni-ên bèn ngợi-khen Chúa trên trời. Daniel1 Năm đầu đời vua Bên-xát-sa, nước Ba-by-lôn, Đa-ni-ên đang nằm trên giường, thì thấy chiêm-bao, và những sự hiện-thấy trong đầu mình. Người bèn viết chiêm-bao đó ra, và thuật lại đại-lược các sự ấy. 2 Vậy, Đa-ni-ên nói rằng: Đương đêm, ta nhìn-xem trong sự hiện-thấy, và, nầy, có bốn hướng gió trên trời xô-xát trên biển lớn. 3 Đoạn, bốn con thú lớn từ biển lên; con nọ khác con kia. 4 Con thứ nhứt giống như sư-tử, và có cánh chim ưng. Ta nhìn-xem cho đến khi những cánh nó bị nhổ, nó bị cất lên khỏi đất, đứng hai chân như người ta, và nó được ban cho lòng loài người. 5 Nầy, một con thú thứ hai, y như con gấu; nó đứng nghiêng nửa mình, có ba cái xương sườn trong miệng, giữa những răng; và người ta bảo nó rằng: Hãy chỗi dậy, hãy cắn-nuốt nhiều thịt. 6 Sau đó, ta nhìn-xem, nầy, có một con thú khác giống như con beo, ở trên lưng có bốn cánh như cánh chim. Con thú đó có bốn đầu, và được ban cho quyền cai-trị. 7 Sau ta lại nhìn-xem trong sự hiện-thấy ban đêm, nầy, một con thú thứ tư, dữ-tợn, rất mạnh, và có sức lắm. Con thú đó có những răng lớn bằng sắt; nó nuốt ăn và nghiền nát, dùng chân giày-đạp vật gì còn lại, nó khác với các con thú đã đến trước, và có mười sừng. 8 Ta suy-xét những sừng đó, và, nầy, có một cái sừng nhỏ khác ở giữa những sừng ấy mọc lên và ba cái trong những sừng trước bị nhổ đi trước mặt nó. Nầy, cái sừng đó có những mắt y như mắt người, và một cái miệng nói những lời xấc-xược. 9 Ta nhìn-xem cho đến chừng các ngôi đã đặt, và có Đấng Thượng-cổ ngồi ở trên. Áo Ngài trắng như tuyết, và tóc trên đầu Ngài như lông chiên sạch. Ngôi Ngài là những ngọn lửa, và các bánh xe là lửa hừng. 10 Trước mặt Ngài, một sông lửa chảy ra và tràn-lan; ngàn ngàn hầu-hạ Ngài và muôn muôn đứng trước mặt Ngài. Sự xét-đoán đã sắm-sẵn, và các sách mở ra. 11 Bấy giờ ta nhìn-xem vì cớ tiếng của những lời xấc-xược mà sừng ấy nói ra. Vậy ta nhìn-xem cho đến chừng con thú bị giết, xác nó bị hủy-diệt và bị phó cho lửa để đốt. 12 Còn những con thú khác cũng bị cất hết quyền, nhưng được làm dài đời sống mình một mùa và một kỳ. 13 Ta lại nhìn-xem trong những sự hiện-thấy ban đêm, nầy, có một người giống như con người đến với những đám mây trên trời; người tới đến Đấng Thượng-cổ và bị dẫn đến trước mặt Ngài. 14 Người được ban cho quyền-thế, vinh-hiển, và nước; hầu cho hết thảy các dân, các nước, các thứ tiếng đều hầu-việc người. Quyền-thế người là quyền-thế đời đời chẳng qua đi, và nước người không bao giờ phải hủy-phá. 15 Còn như ta, Đa-ni-ên, thì tâm-thần ta rầu-rĩ trong mình ta, và những sự hiện-thấy trong đầu ta làm cho ta bối-rối. 16 Ta bèn lại gần một người trong những người đứng đó, và hỏi người về lẽ thật của mọi sự nầy. Người bèn nói cùng ta và giải nghĩa những sự đó cho ta mà rằng: 17 Bốn con thú lớn đó là bốn vua sẽ dấy lên trên đất. 18 Nhưng các thánh của đấng Rất Cao sẽ nhận lấy nước, và được nước làm của mình đời đời, cho đến đời đời vô-cùng. 19 Bấy giờ ta muốn biết lẽ thật về con thú thứ tư, là con khác với hết thảy các con khác, rất dữ-tợn, răng thì bằng sắt, móng thì bằng đồng, nó cắn-nuốt, nghiền nát, và có gì còn lại thì giày-đạp dưới chân. 20 Ta cũng muốn biết lẽ thật về mười cái sừng ở trên đầu nó, và về cái sừng khác mọc lên, và trước mặt nó ba sừng kia đã bị rơi xuống, ---_sừng nầy có những mắt và miệng nói những lời xấc-xược, và hình-dạng nó mạnh-bạo hơn những sừng khác. 21 Ta nhìn-xem, cái sừng đó tranh-chiến cùng các thánh, và thắng trận, 22 cho tới khi Đấng Thượng-cổ đã đến, sự xét-đoán đã ban cho các thánh của Đấng Rất Cao và thì-giờ đã đến, là khi các thánh được nước làm của mình. 23 Vậy người nói cùng ta như vầy: Con thú thứ tư sẽ làm nước thứ tư trên đất, khác với hết thảy các nước, và nó sẽ nuốt cả đất, giày-đạp và nghiền nát ra. 24 Mười cái sừng là mười vua sẽ dấy lên từ nước đó; và có một vua dấy lên sau, khác với các vua trước, và người đánh đổ ba vua. 25 Vua đó sẽ nói những lời phạm đến Đấng Rất Cao, làm hao-mòn các thánh của Đấng Rất Cao, và định ý đổi những thời-kỳ và luật-pháp; các thánh sẽ bị phó trong tay người cho đến một kỳ, những kỳ, và nửa kỳ. 26 Nhưng sự xét-đoán sẽ đến, và người ta sẽ cất quyền-thế khỏi nó, để diệt đi và làm cho hủy-phá đi đến cuối-cùng. 27 Bấy giờ nước, quyền-thế, và sự tôn-đại của muôn nước ở dưới cả trời, sẽ được ban cho dân các thánh của Đấng Rất Cao. Nước Ngài là nước đời đời, và hết thảy các quyền-thế đều hầu-việc và vâng lời Ngài. 28 Vậy, lời ấy đến đây là hết. Còn như ta, Đa-ni-ên, các ý‑tưởng ta khiến ta bối-rối lắm. Sắc ta biến-cải, dầu vậy, ta vẫn ghi-nhớ những sự đó trong lòng ta. Daniel2 Vậy, Đa-ni-ên nói rằng: Đương đêm, ta nhìn-xem trong sự hiện-thấy, và, nầy, có bốn hướng gió trên trời xô-xát trên biển lớn. Daniel1 Năm thứ ba, đời vua Bên-xát-sa, có sự hiện-thấy tỏ ra cho ta, là Đa-ni-ên, sau sự hiện-thấy đã tỏ ra cho ta khi trước. 2 Vậy ta thấy trong sự hiện-thấy; vả, khi ta thấy thì ta ở tại cung Su-sơ, về tỉnh Ê‑lam; và trong sự hiện-thấy, ta thấy mình ta ở cạnh sông U‑lai. 3 Ta ngước mắt lên và thấy, nầy, có một con chiên đực đứng gần sông, có hai cái sừng; hai sừng nó cao, nhưng một cái thì cao hơn cái kia, và cái cao hơn thì mọc lên sau. 4 Bấy giờ ta thấy con chiên đực ấy húc sừng mình vào phía tây, phía bắc, và phía nam. Không có thú-vật nào chống-cự cùng nó được, và chẳng ai có thể cứu được khỏi tay nó. Nó muốn làm chi tùy ý, và nó càng lớn lên. 5 Khi ta nhìn-xem sự đó, nầy, một con dê đực đến từ phía tây, đi khắp trên mặt đất mà không đụng đến đất; con dê đó có cái sừng mọc rõ ra giữa hai con mắt nó. 6 Nó đến tận chỗ con chiên đực có hai sừng, mà ta đã thấy đứng gần sông; nó hết sức giận chạy đến nghịch cùng chiên đực ấy. 7 Ta thấy nó đến gần con chiên đực, nổi giận húc nó, làm gãy hai cái sừng; con chiên đực không có sức nào chống lại; con dê vật nó xuống đất, giày-đạp lên trên, và chẳng ai có thể cứu con chiên đực khỏi tay nó được. 8 Con dê đực làm mình nên lớn lắm; nhưng khi nó đã mạnh, thì cái sừng lớn của nó gãy đi, và ở chỗ đó, có bốn cái sừng mọc rõ ra hướng về bốn gió trên trời. 9 Bởi một trong các sừng, có mọc ra một cái sừng nhỏ, lớn lên rất mạnh, về phương nam, phương đông, lại hướng về đất vinh-hiển. 10 Nó lớn lên đến cơ-binh trên trời; làm cho đổ xuống đất một phần cơ-binh và một phần trong các ngôi sao, rồi nó giày đạp lên. 11 Nó làm mình nên lớn cho đến tướng cơ-binh; nó cất của-lễ hằng dâng khỏi Ngài, và nơi thánh của Ngài bị quăng xuống. 12 Vì cớ tội-lỗi thì cơ-binh được phó cho nó, luôn với của-lễ thiêu hằng dâng; và nó ném bỏ lẽ thật xuống đất, nó làm theo ý mình và được thạnh-vượng. 13 Bấy giờ ta nghe một đấng thánh đương nói, và một đấng thánh khác nói cùng đấng đương nói, rằng: Sự hiện-thấy nầy về của-lễ thiêu hằng dâng và về tội-ác sinh ra sự hủy-diệt, đặng phó nơi thánh cùng cơ-binh để bị giày-đạp dưới chân, sẽ còn có cho đến chừng nào? 14 Người trả lời cùng ta rằng: Cho đến hai ngàn ba trăm buổi chiều và buổi mai; sau đó nơi thánh sẽ được thanh-sạch. 15 Khi mà ta, Đa-ni-ên, nhìn-xem sự hiện-thấy đó, và ta tìm cách để rõ nghĩa, nầy, có như hình-dạng người nam đứng trước ta. 16 Ta nghe tiếng một người nam từ giữa bờ sông U‑lai, kêu và bảo rằng: Gáp-ri-ên, hãy cho người nầy hiểu sự hiện-thấy đó. 17 Người bèn đến gần chỗ ta đứng; khi người đã đến, ta kinh-hãi, và ngã sấp mặt xuống đất. Người bảo ta rằng: Hỡi con người, hãy hiểu biết; vì sự hiện-thấy đó có quan-hệ với kỳ sau-rốt. 18 Khi người đương nói với ta, ta ngủ mê sấp mặt xuống đất; nhưng người đụng đến ta, khiến cho ta đứng dậy. 19 Người bảo ta rằng: Nầy, ta sẽ bảo cho ngươi biết điều sẽ đến trong kỳ sau-rốt của sự thạnh-nộ; vì điều nầy quan-hệ với kỳ định cuối-cùng. 20 Con chiên đực mà ngươi đã thấy, có hai sừng, đó là các vua nước Mê-đi và Phe-rơ-sơ. 21 Con dê xờm đực, tức là vua nước Gờ-réc; và cái sừng lớn ở giữa hai con mắt, tức là vua đầu nhứt. 22 Về sừng đã gãy đi, có bốn sừng mọc lên trong chỗ nó: tức là bốn nước bởi dân-tộc đó dấy lên, song quyền-thế không bằng sừng ấy. 23 Đến kỳ sau-rốt của nước chúng nó, khi số những kẻ bội-nghịch đã đầy, thì sẽ dấy lên một vua, là người có bộ mặt hung-dữ và thấu rõ những lời mầu-nhiệm. 24 Quyền-thế người sẽ lớn thêm, nhưng không phải bởi sức mình. Người làm những sự tàn-phá lạ thường; và được thạnh-vượng, làm theo ý mình, hủy-diệt những kẻ có quyền và dân thánh. 25 Người dùng quyền-thuật làm nên chước gian-dối mình được thắng-lợi. Trong lòng người tự làm mình nên lớn, và trong lúc dân ở yên-ổn, người sẽ hủy-diệt nhiều kẻ; người nổi lên chống với vua của các vua, nhưng người sẽ bị bẻ gãy chẳng bởi tay người ta. 26 Vả, sự hiện-thấy về các buổi chiều và các buổi mai mà đã nói đến là thật. Nhưng ngươi hãy giữ kín sự hiện-thấy đó, vì nó quan-hệ với sau nhiều ngày. 27 Bấy giờ, ta, Đa-ni-ên, mê-mẩn, và đau-ốm trong mấy ngày; đoạn ta chỗi dậy và làm việc vua. Ta rất lấy làm lạ về sự hiện-thấy ấy, nhưng chẳng ai rõ ý nó. |