18 Ngày đó, Gát đến tìm Đa-vít, và nói rằng: Hãy đi lên, lập một bàn-thờ cho Đức Giê-hô-va tại nơi sân đạp lúa của A‑rau-na, người Giê-bu-sít.19 Vậy, Đa-vít theo lời của Gát, đi lên y như Đức Giê-hô-va đã phán dặn người.20 A‑rau-na ngước mắt lên, thấy vua và các tôi-tớ người đi tới trước mặt mình, liền đi ra và sấp mình xuống đất trước mặt vua.21 Đoạn, A‑rau-na nói: Cớ chi vua-chúa tôi đến nhà kẻ tôi-tớ vua? Đa-vít đáp: Ấy đặng mua sân đạp lúa ngươi, và xây tại đó một cái bàn-thờ cho Đức Giê-hô-va, để ngừng tai-họa hành-hại dân-sự.22 A‑rau-na tâu với Đa-vít rằng: Xin vua-chúa tôi hãy dâng làm của-lễ điều gì vua lấy làm tốt-lành: Nầy những bò dùng làm của-lễ thiêu; cộ và ách bò dùng làm củi để đốt của tế-lễ.23 Ôi vua! Mọi điều đó A‑rau-na xin dâng cho vua. A‑rau-na tiếp: Nguyện Giê-hô-va Đức Chúa Trời của vua tiếp-nhận vua!24 Vua đáp cùng A‑rau-na rằng: Không, không được; ta muốn mua hết của ngươi, cứ theo giá bạc. Ta không muốn dâng cho Giê-hô-va Đức Chúa Trời ta những của-lễ thiêu không đáng giá chi. Vậy, Đa-vít mua sân đạp lúa và bò giá năm mươi siếc-lơ bạc.25 Người lập tại đó một bàn-thờ cho Đức Giê-hô-va, và dâng của-lễ thiêu cùng của-lễ thù-ân. Thế thì, Đức Giê-hô-va động lòng thương Y‑sơ-ra-ên, và tai-họa trong xứ bèn ngừng lại.