Các quản trị viên khác đã ghen tị với khả năng của Daniel và họ đã đi đến nhà vua để có được anh ta để thực hiện một luật sẽ buộc Daniel phải lựa chọn giữa Thiên Chúa và là vua.
1 Vua Đa-ri-út ưng đặt trong nước một trăm hai mươi quan trấn-thủ, để chia nhau trị cả nước,2 và trên họ có ba quan thượng-thơ, mà một là Đa-ni-ên. Các quan trấn-thủ phải khai-trình với ba quan đó, hầu cho vua khỏi chịu một sự tổn-hại nào.3 Vả, Đa-ni-ên lại trổi hơn hai quan thượng-thơ kia và các quan trấn thủ, vì người có linh-tánh tốt-lành; thì vua định lập người trên cả nước.4 Các quan thượng-thơ và trấn-thủ bèn tìm cớ kiện Đa-ni-ên về việc nước; nhưng họ không thể tìm được một cớ nào, hay một sự xấu nào của người, bởi người là trung-thành, trong người chẳng có điều lỗi và cũng chẳng có sự xấu.5 Vậy những người đó nói rằng: Chúng ta không tìm được một cớ nào mà cáo Đa-ni-ên nầy, nếu chúng ta chẳng tìm trong sự thuộc về luật-pháp Đức Chúa Trời nó.6 Các quan thượng-thơ và trấn-thủ đó bèn vào chầu vua và tâu rằng: Hỡi vua Đa-ri-út, chúc vua sống đời đời!7 Hết thảy các quan thượng-thơ trong nước, các quan lãnh-binh, các quan trấn-thủ, các quan nghị-viên và các đại-thần đều đồng tình xin vua ra chỉ-dụ, lập một cấm-lệnh nghiêm-nhặt trong ba mươi ngày, hễ ai cầu-xin thần nào hay một người nào ngoài vua, thì, hỡi vua, kẻ ấy sẽ phải quăng vào hang sư-tử.8 Bây giờ, hỡi vua, hãy lập điều cấm đó và ký tên vào, hầu cho không đổi-thay đi, theo như luật-pháp của người Mê-đi và người Phe-rơ-sơ, không thể đổi được.9 Vậy vua Đa-ri-út bèn ký tên lập cấm-lệnh đó.