21 Đức Giê-hô-va bèn phán cùng Môi-se rằng: Hãy giơ tay ngươi lên trời, hầu cho trên xứ Ê‑díp-tô có sự tối-tăm dày đến đỗi người ta rờ đụng đến được.22 Vậy, Môi-se giơ tay mình lên trời, bèn có sự tối-tăm rất dày trong ba ngày tại xứ Ê‑díp-tô;23 trong ba ngày đó người ta không thấy nhau được, không ai nhớm khỏi chỗ mình được. Nhưng trong chốn dân Y‑sơ-ra-ên ở thì có ánh sáng cho họ.24 Pha-ra-ôn bèn đòi Môi-se mà phán rằng: Hãy đi hầu việc Đức Giê-hô-va; con trẻ các ngươi đi theo nữa; chỉ bầy chiên và bò ở lại thôi.25 Nhưng Môi-se tâu rằng: Chính bệ-hạ hãy cấp cho chúng tôi các con sinh và vật chi dùng làm của-lễ thiêu để dâng cho Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng tôi.26 Các bầy lục-súc sẽ theo chúng tôi nữa, không còn để lại một móng chân nào; vì chúng tôi sẽ dùng mấy con thú đó mà hầu việc Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng tôi, Chúng tôi biết vật chi dùng để thờ-phượng Đức Giê-hô-va, chỉ khi nào sẽ đến nơi đó.27 Nhưng Đức Giê-hô-va làm cho Pha-ra-ôn cứng lòng, nên người không khứng cho dân Y‑sơ-ra-ên đi.28 Pha-ra-ôn nói rằng: Hãy lui ra khỏi ta cho rảnh! Khá giữ mình đừng thấy mặt ta nữa, vì ngày nào ngươi thấy mặt ta thì sẽ chết!29 Môi-se bèn nói rằng: Bệ-hạ nói phải lắm; tôi chẳng hề thấy mặt bệ-hạ nữa đâu.