Chúa Giêsu kể một câu chuyện về một chàng trai trẻ đã rời bỏ cha mình và đi ra ngoài một mình. Anh sớm phát hiện ra nơi tốt nhất cho mình là nhà với cha mình. Cha anh rất vui khi thấy anh trở về.
11 Ngài lại phán rằng: Một người kia có hai con trai.12 Người em nói với cha rằng: Thưa cha, xin chia cho tôi phần của mà tôi sẽ được. Người cha liền chia của mình cho hai con.13 Cách ít ngày, người em tóm thâu hết, đi phương xa, ở đó, ăn chơi hoang-đàng, tiêu sạch gia-tài mình.14 Khi đã xài hết của rồi, trong xứ xảy có cơn đói lớn; nó mới bị nghèo thiếu,15 bèn đi làm mướn cho một người bổn-xứ, thì họ sai ra đồng chăn heo.16 Nó muốn lấy vỏ đậu của heo ăn mà ăn cho no, nhưng chẳng ai cho.17 Vậy nó mới tỉnh-ngộ, mà rằng: Tại nhà cha ta, biết bao người làm mướn được bánh ăn dư-dật, mà ta đây phải chết đói!18 Ta sẽ đứng dậy trở về cùng cha, mà rằng: Thưa cha, tôi đã đặng tội với trời và với cha,19 không đáng gọi là con của cha nữa; xin cha đãi tôi như đứa làm mướn của cha vậy.20 Nó bèn đứng dậy mà về cùng cha mình. Khi còn ở đàng xa, cha nó thấy thì động lòng thương-xót, chạy ra ôm lấy cổ mà hôn.21 Con thưa cùng cha rằng: Cha ơi, tôi đã đặng tội với trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con của cha nữa.22 Nhưng người cha bảo đầy-tớ rằng: Hãy mau mau lấy áo tốt nhứt mặc cho nó; đeo nhẫn vào ngón tay, mang giày vào chân.23 Hãy bắt bò con mập làm thịt đi. Chúng ta hãy ăn mừng,24 vì con ta đây đã chết mà bây giờ lại sống, đã mất mà bây giờ lại thấy được. Đoạn, họ khởi-sự vui-mừng.