31 Trong đêm đó, Pha-ra-ôn bèn đòi Môi-se và A‑rôn mà phán rằng: Hai ngươi và dân Y‑sơ-ra-ên hãy chờ dậy, ra khỏi giữa vòng dân ta mà đi hầu việc Đức Giê-hô-va, như các ngươi đã nói.32 Cũng hãy dẫn bò và chiên đi, như lời các ngươi đã nói, và cầu phước cho ta nữa.33 Người Ê‑díp-tô thúc-giục dân Y‑sơ-ra-ên ra khỏi xứ mau-mau, vì nói rằng: Chúng ta đều chết hết!34 Vậy, dân-sự đều đem bột nhồi rồi chưa men đi, và bọc những thùng nhồi bột trong áo tơi vác lên vai mình.35 Vả, dân Y‑sơ-ra-ên có làm y theo lời Môi-se đã dặn, xin người Ê‑díp-tô những đồ bằng bạc và bằng vàng cùng áo-xống.36 Đức Giê-hô-va làm cho dân-sự được ơn trước mắt người Ê‑díp-tô, nên họ bằng lòng cho; và dân Y‑sơ-ra-ên lột trần người Ê‑díp-tô vậy.37 Dân Y‑sơ-ra-ên đi từ Ram-se đến Su-cốt, số không kể con nít, được chừng sáu mươi vạn người đàn-ông đi bộ.38 Lại có vô-số người ngoại-bang đi lên chung, luôn với chiên, bò, súc-vật rất nhiều.39 Chúng bèn hấp bánh không men bằng bột của mình đã đem theo từ xứ Ê‑díp-tô; bột không men, vì cớ bị đuổi khỏi xứ Ê‑díp-tô không thế chậm-trễ, và cũng chẳng sắm kịp lương-thực chi được.40 Vả, thì kiều-ngụ của dân Y‑sơ-ra-ên tại xứ Ê‑díp-tô được bốn trăm ba mươi năm.