25 Các người đi do-thám xứ trong bốn mươi ngày trở về.26 Tới rồi, bèn đến cùng Môi-se, A‑rôn và cả hội dân Y‑sơ-ra-ên, trong đồng vắng Pha-ran, tại Ca-đe, mà thuật lại mọi sự cho hai người và cả hội-chúng nghe, cùng đưa cho xem hoa-quả của xứ.27 Vậy, các người ấy thuật cho Môi-se rằng: Chúng tôi đi đến xứ mà người đã sai chúng tôi đi; ấy quả thật một xứ đượm sữa và mật, nầy hoa-quả xứ đó đây.28 Mà, dân-sự ở trong xứ nầy vốn mạnh-dạn, thành-trì thật vững-vàng và rất lớn; chúng tôi cũng có thấy con-cái của A‑nác ở đó.29 Dân A‑ma-léc ở miền Nam, dân Hê-tít, dân Giê-bu-sít, và dân A‑mô-rít ở trong núi; dân Ca-na-an ở gần biển và dọc dài theo mé Giô-đanh.30 Ca-lép bèn làm cho dân-sự, đương lằm-bằm cùng Môi-se nín-lặng đi, mà nói rằng: Chúng ta hãy đi lên và chiếm xứ đi, vì chúng ta thắng hơn được.31 Nhưng những người đi cùng Ca-lép nói rằng: Chúng ta không đi lên cự dân nầy được, vì chúng nó mạnh hơn chúng ta.32 Trước mặt dân Y‑sơ-ra-ên, các người đó phao-phản xứ mình đã do-thám mà rằng: Xứ mà chúng tôi đã đi khắp đặng do-thám, là một xứ nuốt dân-sự mình; hết thảy những người chúng tôi đã thấy tại đó, đều là kẻ hình-vóc cao-lớn.33 Chúng tôi có thấy kẻ cao-lớn, tức là con-cháu của A‑nác, thuộc về giống giềnh-giàng; chúng tôi thấy mình khác nào con cào-cào, và họ thấy chúng tôi cũng như vậy.