Giô-si-a chỉ là một cậu bé khi ông trở thành vua. Trong triều đại của ông, Sách Luật pháp cổ xưa đã được tìm thấy và Giô-si-a đã thất vọng về việc họ cách xa luật pháp của Đức Chúa Trời như thế nào.
1 Khi ngày của Đa-vít hầu trọn, người truyền lịnh cho Sa-lô-môn, con trai mình, mà rằng:2 Ta hầu đi con đường chung của cả thế-gian, khá mạnh-dạn và nên người trượng-phu!3 Hãy giữ điều Giê-hô-va Đức Chúa Trời muốn con giữ, để đi trong đường lối Ngài, gìn-giữ những luật-pháp, điều-răn, mạng-lịnh, và sự dạy-dỗ của Ngài, y như đã chép trong luật-pháp của Môi-se, hầu cho con làm điều chi hay là đi nơi nào cũng đều được thành-công,4 và Đức Giê-hô-va sẽ làm ứng-nghiệm lời Ngài đã phán về ta, rằng: Nhược bằng các con trai ngươi cẩn-thận về đường-lối mình, hết lòng, hết ý theo lẽ thật mà đi ở trước mặt ta, thì ngươi sẽ chẳng hề thiếu người ngồi trên ngôi Y‑sơ-ra-ên.5 Con biết sự Giô-áp, con trai Xê-ru-gia, đã làm cho cha, sự nó đã làm cho hai quan tướng của Y‑sơ-ra-ên, là Áp-ne, con trai của Nê-rơ, và A‑ma-sa, con trai của Giê-the, là hai người nó đã giết, làm đổ huyết ra trong lúc hòa-bình như trong cơn chiến-trận, và khiến cho huyết đổ ra trong chiến-trận dính vào đai nó thắt lưng, cùng vào giày nó mang nơi chân.6 Con hãy cứ sự khôn-ngoan con mà cư-xử, chớ để đầu bạc nó xuống âm-phủ cách bình-yên.7 Con hãy ở với các con trai Bát-xi-lai, người Ga-la-át, cách nhân-từ cho họ ăn đồng bàn cùng con; vì chính chúng nó đã đãi cha như vậy, mà đến đón rước cha, lúc cha chạy trốn trước mặt Áp-sa-lôm, anh con.8 Nầy còn kẻ ở với con, là Si-mê‑i, con trai Ghê-ra, người Bên-gia-min, ở Ba-hu-rim, là kẻ lấy những lời độc-ác mà nguyền-rủa cha trong ngày cha đi đến Ma-ha-na-im; nhưng nó xuống đón cha tại Giô-đanh, thì cha đã nhân danh Đức Giê-hô-va mà thề với nó rằng: Ta sẽ chẳng giết ngươi bằng gươm.9 Bây giờ, con chớ để nó khỏi phạt, vì con là khôn-ngoan, biết thế nào phải xử nó: Con khá làm cho đầu bạc nó dính máu mà xuống âm-phủ.10 Đa-vít an-giấc với các tổ-phụ mình, và được chôn trong thành Đa-vít.