9 Đức Chúa Trời lại phán rằng: Những nước ở dưới trời phải tụ lại một nơi, và phải có chỗ khô-cạn bày ra; thì có như vậy.10 Đức Chúa Trời đặt tên chỗ khô-cạn là đất, còn nơi nước tụ lại là biển. Đức Chúa Trời thấy điều đó là tốt-lành.
Psalm
5 Ngài sáng-lập đất trên các nền nó; Đất sẽ không bị rúng-động đến đời đời.6 Chúa lấy vực sâu bao-phủ đất như bằng cái áo, Nước thì cao hơn các núi.7 Chúa hăm-dọa, nước bèn giựt lại; Nghe tiếng sấm Chúa, nước lật-đật chạy trốn.8 Núi lố lên, trũng sụp sâu xuống chốn mà Chúa đã định cho nó.9 Chúa định chân cho nước để nước không hề qua khỏi, Không còn trở lại ngập đất nữa10 Ngài khiến các suối phun ra trong trũng, Nó chảy giữa các núi.11 Nhờ các suối ấy hết thảy loài thú đồng được uống; Các lừa rừng giải khát tại đó.12 Chim trời đều ở bên các suối ấy, Trổi tiếng nó giữa nhánh cây.13 Từ phòng cao mình, Ngài tưới các núi; Đất được đầy dẫy bông-trái về công-việc Ngài.
Psalm
1 Tôi ngước mắt lên trên núi: Sự tiếp-trợ tôi đến từ đâu?2 Sự tiếp-trợ tôi đến từ Đức Giê-hô-va, Là Đấng đã dựng nên trời và đất.
Psalm
4 Các vực sâu của đất đều ở nơi tay Ngài; Những đỉnh núi cũng thuộc về Ngài.5 Biển thuộc về Ngài, vì chính Ngài đã làm nó; Còn đất khô, tay Ngài cũng đã nắn nên nó.