The Passover
A Father with his son and daughter paint blood around their doorpost to protect them from the plague that befell the firstborn in the land of Egypt.
| Scriptures | Exodus1 Tại xứ Ê‑díp-tô, Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se và A‑rôn rằng: 2 Tháng nầy định làm tháng đầu cho các ngươi, tức là tháng giêng trong quanh năm. 3 Hãy nói cho toàn hội-chúng Y‑sơ-ra-ên rằng: Đến ngày mồng mười tháng nầy, mỗi gia-trưởng tùy theo nhà mình phải bắt một con chiên con. 4 Nếu nhà ít người quá ăn không hết một chiên con, hãy chung cùng người rất lân-cận mình, tùy theo số người; và hãy tính cho mỗi chiên con tùy sức người ăn hết. 5 Các ngươi hãy bắt hoặc trong bầy chiên, hoặc trong bầy dê, chiên con đực hay là dê con đực, tuổi giáp-niên, chẳng tì-vít chi, 6 đoạn để dành cho đến ngày mười bốn tháng nầy; rồi cả hội-chúng Y‑sơ-ra-ên sẽ giết nó, vào lối chiều tối. 7 Họ sẽ lấy huyết đem bôi trên hai cây cột và mày cửa của nhà nào ăn thịt chiên con đó. 8 Đêm ấy họ sẽ ăn thịt chiên quay với bánh không men và rau đắng. 9 Chớ ăn thịt nửa chín nửa sống hay là luộc trong nước, nhưng phải quay trên lửa cả và đầu, giò, với bộ lòng. 10 Các ngươi chớ để chi còn lại đến sáng mai; nếu còn lại, hãy thiêu đi. 11 Vậy, ăn thịt đó, phải như vầy: Dây lưng cột, chân mang giày, tay cầm gậy, ăn hối-hả; ấy là lễ Vượt-qua của Đức Giê-hô-va. 12 Đêm đó ta sẽ đi qua xứ Ê‑díp-tô, hành-hại mọi con đầu lòng xứ Ê‑díp-tô, từ người ta cho đến súc-vật; ta sẽ xét-đoán các thần của xứ Ê‑díp-tô; ta là Đức Giê-hô-va. 13 Huyết bôi trên nhà các ngươi ở, sẽ dùng làm dấu-hiệu; khi ta hành-hại xứ Ê‑díp-tô, thấy huyết đó, thì sẽ vượt qua, chẳng có tai-nạn hủy-diệt các ngươi. 14 Các ngươi hãy ghi ngày đó làm kỷ-niệm; trải các đời hãy giữ làm một lễ cho Đức Giê-hô-va, tức là một lễ lập ra đời đời. 15 Trong bảy ngày phải ăn bánh không men: vừa đến ngày thứ nhứt, hãy dẹp men khỏi nhà đi; vì hễ ai ăn bánh có men từ ngày thứ nhứt cho đến ngày thứ bảy, thì sẽ bị truất ra khỏi Y‑sơ-ra-ên. 16 Ngày thứ nhứt, sẽ có một sự nhóm-hiệp thánh; qua ngày thứ bảy các ngươi cũng sẽ có một sự nhóm-hiệp thánh nữa. Trong mấy ngày đó chẳng nên làm công-việc chi, chỉ lo sắm đồ-ăn cho mỗi người cần ăn mà thôi. 17 Vậy, các ngươi hãy giữ lễ bánh không men, vì chánh ngày đó ta rút quân-đội các ngươi ra khỏi xứ Ê‑díp-tô; nên chi, trải các đời phải giữ ngày đó như một lễ lập ra đời đời. 18 Ngày mười bốn tháng giêng, chiều lại, các ngươi sẽ ăn bánh không men cho đến chiều ngày hai mươi mốt tháng đó. 19 Trong bảy ngày không nên còn thấy men tại nhà các ngươi; vì bất luận người ngoại-bang hay là người bổn-xứ, hễ ai ăn bánh có men sẽ bị truất khỏi hội-chúng Y‑sơ-ra-ên. 20 Chớ nên ăn bánh có men; khắp nơi các ngươi ở đều phải ăn bánh không men. 21 Vậy, Môi-se nhóm lại các trưởng-lão Y‑sơ-ra-ên mà nói rằng: Hãy đi bắt một con trong bầy cho mọi nhà các ngươi, và giết nó làm lễ Vượt-qua. 22 Rồi hãy lấy một chùm kinh-giới nhúng vào huyết trong chậu, bôi lên mày và hai cây cột cửa, đoạn, trong các ngươi chớ ai ra khỏi cửa nhà mình cho đến sáng mai. 23 Đức Giê-hô-va sẽ đi qua đặng hành-hại xứ Ê‑díp-tô; khi thấy huyết nơi mày và hai cây cột cửa, Ngài sẽ vượt qua, không cho kẻ tiêu-diệt vào nhà các ngươi đặng hành-hại. 24 Hãy giữ lễ nầy như một lệ lập ra đời đời cho các ngươi và con cháu các ngươi. 25 Khi nào các ngươi vào xứ mà Đức Giê-hô-va sẽ ban cho, như lời Ngài đã phán, thì hãy giữ lễ nầy. 26 Khi con cháu các ngươi hỏi rằng: Lễ nầy là nghĩa chi? 27 Hãy đáp rằng: Ấy là của tế-lễ Vượt-qua của Đức Giê-hô-va, vì khi Ngài hành-hại xứ Ê‑díp-tô thì Ngài đi vượt qua các nhà dân Y‑sơ-ra-ên, và cứu nhà chúng ta đó. 28 Dân Y‑sơ-ra-ên bèn cúi đầu lạy, rồi đi, làm theo như lời Đức Giê-hô-va đã phán dặn Môi-se và A‑rôn. 29 Vả, khi giữa đêm, Đức Giê-hô-va hành-hại mọi con đầu lòng tại xứ Ê‑díp-tô, từ thái-tử của Pha-ra-ôn ngồi trên ngai mình, cho đến con cả người bị tù, và hết thảy con đầu lòng của súc-vật. 30 Đương lúc ban đêm, Pha-ra-ôn, quần-thần cùng hết thảy người Ê‑díp-tô đều chờ dậy; có tiếng kêu la inh-ỏi trong xứ Ê‑díp-tô, vì chẳng một nhà nào là không có người chết. 31 Trong đêm đó, Pha-ra-ôn bèn đòi Môi-se và A‑rôn mà phán rằng: Hai ngươi và dân Y‑sơ-ra-ên hãy chờ dậy, ra khỏi giữa vòng dân ta mà đi hầu việc Đức Giê-hô-va, như các ngươi đã nói. 32 Cũng hãy dẫn bò và chiên đi, như lời các ngươi đã nói, và cầu phước cho ta nữa. 33 Người Ê‑díp-tô thúc-giục dân Y‑sơ-ra-ên ra khỏi xứ mau-mau, vì nói rằng: Chúng ta đều chết hết! 34 Vậy, dân-sự đều đem bột nhồi rồi chưa men đi, và bọc những thùng nhồi bột trong áo tơi vác lên vai mình. 35 Vả, dân Y‑sơ-ra-ên có làm y theo lời Môi-se đã dặn, xin người Ê‑díp-tô những đồ bằng bạc và bằng vàng cùng áo-xống. 36 Đức Giê-hô-va làm cho dân-sự được ơn trước mắt người Ê‑díp-tô, nên họ bằng lòng cho; và dân Y‑sơ-ra-ên lột trần người Ê‑díp-tô vậy. 37 Dân Y‑sơ-ra-ên đi từ Ram-se đến Su-cốt, số không kể con nít, được chừng sáu mươi vạn người đàn-ông đi bộ. 38 Lại có vô-số người ngoại-bang đi lên chung, luôn với chiên, bò, súc-vật rất nhiều. 39 Chúng bèn hấp bánh không men bằng bột của mình đã đem theo từ xứ Ê‑díp-tô; bột không men, vì cớ bị đuổi khỏi xứ Ê‑díp-tô không thế chậm-trễ, và cũng chẳng sắm kịp lương-thực chi được. 40 Vả, thì kiều-ngụ của dân Y‑sơ-ra-ên tại xứ Ê‑díp-tô được bốn trăm ba mươi năm. 41 Khi mãn bốn trăm ba mươi năm rồi, thì, cũng trong ngày đó, các quân-đội của Đức Giê-hô-va ra khỏi xứ Ê‑díp-tô. 42 Ấy là một đêm người ta phải giữ cho Đức Giê-hô-va, vì Ngài rút dân Y‑sơ-ra-ên khỏi xứ Ê‑díp-tô. Trải các đời, cả dân Y‑sơ-ra-ên phải giữ đêm đó, để tôn-trọng Đức Giê-hô-va. 43 Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se và A‑rôn rằng: Đây là luật-lệ về lễ Vượt-qua: Phàm người ngoại-bang chẳng được ăn lễ đó. 44 Còn về phần kẻ tôi-mọi, là người bỏ tiền ra mua, ngươi hãy làm phép cắt-bì cho, thì họ mới được ăn. 45 Khách ngoại-bang và kẻ làm thuê cũng chẳng được phép ăn lễ đâu. 46 Lễ đó chỉ ăn nội trong nhà; ngươi đừng đem thịt ra ngoài, và cũng đừng làm gãy một cái xương nào. 47 Hết thảy hội-chúng Y‑sơ-ra-ên phải giữ lễ Vượt-qua. 48 Khi một khách ngoại-bang nào kiều-ngụ nhà ngươi, muốn giữ lễ Vượt-qua của Đức Giê-hô-va, thì mọi người nam của họ phải chịu phép cắt-bì; đoạn, họ mới được đến gần giữ lễ nầy, và được coi như người sanh trong xứ. Nhưng ai không chịu phép cắt-bì, thì chẳng được ăn đâu. 49 Cũng đồng một luật cho người sanh trong xứ cùng khách ngoại-bang nào đến kiều-ngụ giữa các ngươi. 50 Toàn dân Y‑sơ-ra-ên đều làm như lời Đức Giê-hô-va đã phán dặn Môi-se và A‑rôn. Cũng trong ngày đó, Đức Giê-hô-va rút dân Y‑sơ-ra-ên, tùy theo quân-đội, ra khỏi xứ Ê‑díp-tô. Exodus11 Vậy, ăn thịt đó, phải như vầy: Dây lưng cột, chân mang giày, tay cầm gậy, ăn hối-hả; ấy là lễ Vượt-qua của Đức Giê-hô-va. 12 Đêm đó ta sẽ đi qua xứ Ê‑díp-tô, hành-hại mọi con đầu lòng xứ Ê‑díp-tô, từ người ta cho đến súc-vật; ta sẽ xét-đoán các thần của xứ Ê‑díp-tô; ta là Đức Giê-hô-va. 13 Huyết bôi trên nhà các ngươi ở, sẽ dùng làm dấu-hiệu; khi ta hành-hại xứ Ê‑díp-tô, thấy huyết đó, thì sẽ vượt qua, chẳng có tai-nạn hủy-diệt các ngươi. Luke7 Đến ngày lễ ăn bánh không men, là ngày người ta phải giết con sinh làm lễ Vượt-qua, 8 Đức Chúa Jêsus sai Phi-e-rơ và Giăng đi, mà phán rằng: Hãy đi dọn lễ Vượt-qua cho chúng ta ăn. 9 Hai người thưa rằng: Thầy muốn chúng tôi dọn lễ ấy tại đâu? 10 Ngài đáp rằng: Khi các ngươi vào thành, sẽ gặp một người mang vò nước; hãy theo người vào nhà, 11 và nói cùng chủ nhà rằng; Thầy phán cùng ngươi rằng: Phòng khách là chỗ ta sẽ ăn lễ Vượt-qua với môn-đồ ta ở đâu? 12 Chủ nhà sẽ chỉ cho một cái phòng rộng và cao, đồ-đạc sẵn-sàng; các ngươi hãy dọn ở đó. 13 Hai môn-đồ đi, quả gặp những điều như Ngài đã phán, bèn dọn lễ Vượt-qua. 14 Đến giờ, Ngài ngồi bàn ăn, các sứ-đồ cùng ngồi với Ngài. 15 Ngài phán rằng: Ta rất muốn ăn lễ Vượt-qua nầy với các ngươi trước khi ta chịu đau-đớn. 16 Vì, ta nói cùng các ngươi, ta sẽ không ăn lễ nầy nữa cho đến khi lễ ấy được trọn trong nước Đức Chúa Trời. 17 Ngài bèn cầm chén, tạ ơn, rồi phán rằng: Hãy lấy cái nầy phân-phát cho nhau. 18 Vì, ta nói cùng các ngươi, từ nay ta sẽ không uống trái nho nữa, cho tới khi nước Đức Chúa Trời đến rồi. 19 Đoạn, Ngài cầm lấy bánh, tạ ơn xong, bẻ ra phân-phát cho môn-đồ, mà phán rằng: Nầy là thân-thể ta, đã vì các ngươi mà phó cho; hãy làm sự nầy để nhớ đến ta. 20 Khi ăn xong, Ngài cũng làm như vậy, lấy chén đưa cho môn-đồ, mà phán rằng: Chén nầy là giao-ước mới trong huyết ta vì các ngươi mà đổ ra… Luke41 Vả, hằng năm đến ngày lễ Vượt-qua, cha mẹ Đức Chúa Jêsus thường đến thành Giê-ru-sa-lem. 42 Khi Ngài lên mười hai tuổi, theo lệ thường ngày lễ, cùng lên thành Giê-ru-sa-lem. 43 Các ngày lễ qua rồi, cha mẹ trở về, con trẻ là Jêsus ở lại thành Giê-ru-sa-lem, mà cha mẹ không hay chi hết. 44 Hai người tưởng rằng Ngài cũng đồng đi với bạn đi đường, đi trót một ngày, rồi mới tìm hỏi trong đám bà-con quen-biết; 45 nhưng không thấy Ngài, bèn trở lại thành Giê-ru-sa-lem mà tìm. 46 Khỏi ba ngày, gặp Ngài tại trong đền-thờ đang ngồi giữa mấy thầy thông-thái, vừa nghe vừa hỏi. 47 Ai nấy nghe, đều lạ-khen về sự khôn-ngoan và lời đối-đáp của Ngài. 48 Khi cha mẹ thấy Ngài, thì lấy làm lạ, và mẹ hỏi rằng: Hỡi con, sao con làm cho hai ta thể nầy? Nầy, cha và mẹ đã khó-nhọc lắm mà tìm con. 49 Ngài thưa rằng: Cha mẹ kiếm tôi làm chi? Há chẳng biết tôi phải lo việc Cha tôi sao?~ 50 Nhưng hai người không hiểu lời Ngài nói chi hết. Matthew17 Trong ngày thứ nhứt ăn bánh không men, môn-đồ đến gần Đức Chúa Jêsus mà thưa rằng: Thầy muốn chúng tôi dọn cho thầy ăn lễ Vượt-qua tại đâu? 18 Ngài đáp rằng: Hãy vào thành, đến nhà một người kia, mà nói rằng: Thầy nói: Giờ ta gần đến; ta và môn-đồ ta sẽ giữ lễ Vượt-qua trong nhà ngươi. 19 Môn-đồ làm y như lời Đức Chúa Jêsus đã dạy mà dọn lễ Vượt-qua. 20 Đến tối, Ngài ngồi ăn với mười hai sứ-đồ. |
|---|