11 Khốn thay cho kẻ dậy sớm đặng tìm-kiếm rượu, chầy đến ban đêm, phát nóng vì rượu!12 Trong tiệc yến họ có những đàn cầm, đàn sắt, trống cơm, ống sáo và rượu nữa, nhưng chẳng thiết đến công việc Đức Giê-hô-va; họ chẳng xem-xét công-trình của tay Ngài.13 Vậy nên, dân ta phải bắt làm phu-tù, vì không hiểu-biết; kẻ sang nó chịu đói, chúng dân nó chịu khát.14 Vậy nên sự ham-muốn của Âm-phủ đã rộng thêm, hả miệng vô-ngần, sự vinh-hiển nó, dân-chúng nó, sự sang-trọng nó và kẻ vui-mừng giữa nó đều sa xuống đó.15 Kẻ hèn bị khuất; kẻ tôn-trọng bị thấp-hèn, con mắt người cao-ngạo bị hạ xuống;16 song Đức Giê-hô-va vạn-quân lên cao trong sự công-chính, Đức Chúa Trời là Đấng Thánh nên thánh trong sự công-bình.17 Bấy giờ những chiên con sẽ ăn cỏ như trong đồng cỏ mình, người ngụ-cư sẽ ăn ruộng hoang của kẻ giàu.18 Khốn thay cho kẻ lấy sự dối-trá làm dây kéo sự gian-ác theo sau, và như dùng đỏi xe kéo tội-lỗi;19 họ nói: Xin vội-vã kíp làm nên công-việc Ngài, hầu cho chúng tôi thấy! Nguyền xin mưu của Đấng Thánh Y‑sơ-ra-ên hãy lại gần, hãy tới đến, cho chúng tôi được biết!20 Khốn thay cho kẻ gọi dữ là lành, gọi lành là dữ; lấy tối làm sáng, lấy sáng làm tối; vật chi cay trở cho là ngọt, vật chi ngọt trở cho là cay!21 Khốn thay cho kẻ chính mắt mình coi mình là khôn-ngoan, tự mình xét-đoán mình là thông-sáng!22 Khốn thay cho kẻ mạnh uống rượu, có sức-lực đặng pha các thức uống hay say;23 vì hối-lộ mà xưng kẻ có tội là công-bình, và cướp lấy sự công-bình của người nghĩa!
Matthew
15 Nhưng các thầy tế-lễ cả và các thầy thông-giáo thấy sự lạ Ngài đã làm, và nghe con trẻ reo lên trong đền-thờ rằng: Hô-sa-na con vua Đa-vít! Thì họ tức giận,16 và nói với Ngài rằng: Thầy có nghe điều những đứa trẻ nầy nói không? Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Có. Vậy chớ các ngươi chưa hề đọc lời nầy: Chúa đã được ngợi khen bởi miệng con trẻ và con đương bú, hay sao?17 Đoạn, Ngài bỏ họ, đi ra khỏi thành mà đến làng Bê-tha-ni và nghỉ đêm ở đó.