6 Vua và các thủ-hạ kéo đến Giê-ru-sa-lem, đánh dân Giê-bu-sít, vốn ở tại xứ nầy. Chúng nó nói cùng Đa-vít rằng: Ngươi chớ vào đây: những kẻ đui và què, đủ mà xô-đuổi người đi! ---_nghĩa là muốn nói: Đa-vít sẽ không vào đây được.7 Nhưng Đa-vít hãm lấy đồn Si-ôn: ấy là thành Đa-vít.8 Trong ngày đó, Đa-vít nói rằng: Phàm người nào đánh dân Giê-bu-sít, nhào xuống khe kẻ què và kẻ đui chúng nó, tức những kẻ cừu-địch của Đa-vít, (sẽ được làm đầu-mục và quan-trưởng). Bởi cớ đó có tục-ngữ rằng: Kẻ đui và kẻ què đều sẽ chẳng vào nhà này.9 Đa-vít ở trong đồn, đặt tên là thành Đa-vít; người xây vách tứ-vi từ Mi-lô trở về trong.10 Đa-vít càng ngày càng cường-thạnh, và Giê-hô-va là Đức Chúa Trời vạn quân ở cùng người.11 Hi-ram, vua thành Ty-rơ, sai sứ đến Đa-vít, đem theo gỗ bá-hương, thợ mộc, thợ đá đặng xây cất một cái đền cho Đa-vít.12 Bấy giờ, Đa-vít nhìn-biết rằng Đức Giê-hô-va đã lập mình làm vua trên Y‑sơ-ra-ên, và khiến nước mình được thạnh-vượng vì cớ dân Y‑sơ-ra-ên của Ngài.13 Sau khi Đa-vít từ Hếp-rôn đến, thì còn cưới thêm những hầu và vợ ở Giê-ru-sa-lem; lại sanh thêm cho người những con trai con gái khác.14 Nầy là tên các con trai sanh cho người tại thành Giê-ru-sa-lem: Sa-mua, Sô-báp, Na-than, Sa-lô-môn,15 Di-ba, Ê‑li-sua, Nê-phéc, Gia-phia,16 Ê‑li-sa-ma, Ê‑li-gia-đa, và Ê‑li-phê-lết.