Deborah and Barak
| Secondary Keywords | Barak chinh phục Deborah di chúc Griffith Foxley Joshua lòng trắc ẩn old |
|---|---|
| Scriptures | Judges1 Sau khi Ê‑hút đã qua đời, dân Y‑sơ-ra-ên lại làm điều ác trước mặt Đức Giê-hô-va. 2 Đức Giê-hô-va phó chúng vào tay Gia-bin, là vua Ca-na-an trị-vì tại Hát-so. Quan thống-lãnh đạo binh người là Si-sê-ra ở tại Ha-rô-sết của dân ngoại-bang. 3 Vua Gia-bin có chín trăm xe sắt và trong hai mươi năm, người hà-hiếp dân Y‑sơ-ra-ên cách hung-bạo; nên dân Y‑sơ-ra-ên kêu-cầu cùng Đức Giê-hô-va. 4 Trong lúc đó, Đê-bô-ra, là nữ tiên-tri, vợ của Láp-bi-đốt, đoán-xét dân Y‑sơ-ra-ên. 5 Bà ở trên núi Ép-ra-im, giữa khoảng Ra-ma và Bê-tên, dưới cây chà-là Đê-bô-ra, và dân Y‑sơ-ra-ên lên đến cùng người, đặng nghe sự xét-đoán. 6 Bà sai gọi Ba-rác, con trai A‑bi-nô-am, từ Kê-đe trong đất Nép-ta-li, mà nói cùng người rằng: Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y‑sơ-ra-ên đã truyền lịnh nầy: Hãy chọn đem theo ngươi một vạn người trong con-cháu Nép-ta-li và trong con-cháu Sa-bu-lôn, mà đi thẳng đến núi Tha-bô. 7 Ta sẽ khiến Si-sê-ra, là thống-lãnh đạo binh vua Gia-bin, đến cùng ngươi tại khe Ki-sôn, luôn với các xe-cộ và cả quân-lính của hắn; ta sẽ phó hắn vào tay ngươi. 8 Ba-rác đáp rằng: Nếu bà đi với tôi, thì tôi sẽ đi; nhưng nếu bà không đi với tôi, tôi sẽ không đi. 9 Bà bèn đáp: Ừ, phải, ta sẽ đi với ngươi, song sự vinh-hiển của việc nầy sẽ chẳng về ngươi; vì Đức Giê-hô-va sẽ phó Si-sê-ra vào tay một người nữ. Vậy, Đê-bô-ra đứng dậy đi cùng Ba-rác đến Kê-đe. 10 Ba-rác nhóm-hiệp người Sa-bu-lôn và người Nép-ta-li tại Kê-đe, có một muôn người đi theo sau người, và Đê-bô-ra cũng đi lên với người. 11 Vả, Hê-be, người Kê-nít, đã lìa khỏi dân Kê-nít, là con-cháu Hô-báp, anh em vợ của Môi-se, và đi dựng trại mình ở về cây dẻ-bộp Sa-na-im, gần bên Kê-đe. 12 Người ta thuật cho Si-sê-ra hay rằng Ba-rác, con trai của A‑bi-nô-am, đã đi đến núi Tha-bô. 13 Si-sê-ra bèn nhóm-hiệp hết thảy xe-cộ sắt mình, là chín trăm cái bằng sắt, và toàn quân-binh vẫn ở với mình, từ Ha-rô-sết về dân ngoại-bang cho đến khe Ki-sôn. 14 Đê-bô-ra nói cùng Ba-rác rằng: Hãy đứng dậy, vì nầy là ngày Đức Giê-hô-va phó Si-sê-ra vào tay ngươi. Đức Giê-hô-va há chẳng đi đằng trước ngươi sao? Rồi Ba-rác đi xuống núi Tha-bô, có mười ngàn người theo sau. 15 Đức Giê-hô-va dùng mũi gươm làm cho Si-sê-ra và hết thảy xe-cộ cùng toàn quân-lính người vỡ chạy trước mặt Ba-rác: Si-sê-ra bèn xuống xe mình, chạy bộ mà trốn. 16 Ba-rác đuổi theo xe-cộ và đạo binh cho đến Ha-rô-sết về dân ngoại-bang; cả đạo binh Si-sê-ra bị gươm giết, không còn lại một người. 17 Si-sê-ra chạy bộ trốn đến trại Gia-ên, vợ của Hê-be, người Kê-nít; vì Gia-bin, vua Hát-so, và nhà Hê-be, người Kê-nít, hòa-hảo với nhau. 18 Gia-ên ra đón Si-sê-ra, mà nói rằng: Hỡi chúa, xin hãy vào nơi nhà tôi, chớ sợ chi. Vậy, người vào trại nàng, và nàng lấy mền đắp người lại. 19 Đoạn, người nói cùng nàng rằng: Ta xin nàng cho ta chút nước uống, vì ta khát. Nàng bèn mở bầu sữa ra, cho người uống, rồi trùm người lại. 20 Người lại nói cùng nàng rằng: Hãy đứng nơi cửa trại, nếu có ai đến hỏi rằng: Ở đây có ai chăng? thì hãy đáp: Chẳng có ai hết. 21 Bấy giờ người ngủ say, vì mệt-nhọc quá; Gia-ên, vợ Hê-be, bèn lấy một cây nọc trại, và tay nắm cái búa, nhẹ nhẹ đến bên người, lấy cây nọc đóng thủng màng-tang người, thấu xuống đất, và người chết đi. 22 Ba-rác đương còn rượt theo Si-sê-ra, Gia-ên bèn ra đón người, mà nói rằng: Hãy đến, tôi sẽ chỉ cho ông thấy người mà ông đương tìm-kiếm. Ba-rác vào nhà nàng, thấy Si-sê-ra nằm chết sải, có nọc đâm nơi màng-tang. 23 Trong ngày đó, Đức Chúa Trời khiến cho Gia-bin, vua Ca-na-an, bị phục trước mặt dân Y‑sơ-ra-ên. 24 Tay dân Y‑sơ-ra-ên càng ngày càng mạnh thắng Gia-bin, vua Ca-na-an, cho đến chừng chúng đã diệt người đi. Judges1 Trong ngày ấy, Đê-bô-ra hát bài ca nầy với Ba-rác, con trai A‑bi-nô-am: 2 Khá ngợi-khen Đức Giê-hô-va, Vì những quan-trưởng đã cầm quyền quản-trị trong Y‑sơ-ra-ên, Và bá-tánh dâng mình cách vui lòng! 3 Hỡi các vua, hãy nghe; hỡi các quan-trưởng, khá lắng tai! Ta sẽ hát cho Đức Giê-hô-va, Ta sẽ hát ngợi-khen Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của Y‑sơ-ra-ên. 4 Hỡi Đức Giê-hô-va! Khi Ngài ra từ Sê-i-rơ, Khi trải qua đồng bằng Ê‑đôm, Thì đất rung, các từng trời nhỏ giọt, Đám mây sa nước xuống. 5 Trước mặt Đức Giê-hô-va núi bèn đổi ra dòng nước, Tức núi Si-na‑i kia ở trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y‑sơ-ra-ên. 6 Trong ngày Sam-ga, con trai A‑nát, Và nhằm lúc Gia-ên, các đường cái đều bị bỏ hoang, Những hành-khách nương theo các lối quanh-quẹo; 7 Trong Y‑sơ-ra-ên thiếu quan-trưởng, Cho đến chừng ta là Đê-bô-ra chỗi dậy Như một người mẹ trong Y‑sơ-ra-ên. 8 Người ta đã chọn các thần mới: Tức thì cơn giặc có tại trước cửa thành. Giữa bốn mươi ngàn người Y‑sơ-ra-ên, Người ta chẳng thấy cái khiên, cũng chẳng thấy cây giáo. 9 Lòng ta ái-mộ các quan-trưởng của Y‑sơ-ra-ên, Là những người trong dân-sự dâng mình cách vui lòng; Đáng ngợi-khen Đức Giê-hô-va! 10 Hỡi các người cỡi con lừa bạch, Ngồi trên khảm, Đi bộ trên đường cái, khá hát mừng! 11 Cậy tiếng của lính cầm cung tại chung-quanh bến uống nước, Người ta hãy kính khen việc công-bình của Đức Giê-hô-va, Và cuộc quản-trị công-bình của Ngài tại nơi Y‑sơ-ra-ên! Bấy giờ, dân-sự của Đức Giê-hô-va đi xuống cửa thành. 12 Hỡi Đê-bô-ra! Khá tỉnh-thức, tỉnh-thức! Hãy tỉnh-thức, tỉnh-thức, hát một bài ca! Hỡi Ba-rác, khá chỗi dậy! Hỡi con trai của A‑bi-nô-am! Hãy dẫn những phu-tù người đi! 13 Bấy giờ, kẻ còn sót lại trong dân-sự đều xuống, Đến cùng các tráng-sĩ đặng ra trận; Dân-sự của Đức Giê-hô-va xuống đánh kẻ dõng-sĩ! 14 Từ Ép-ra-im đến những người có gốc nơi A‑ma-léc; Sau ngươi có Bên-gia min, là người ở giữa đoàn dân ngươi. Các quan-trưởng đến từ Ma-ki, Và những kẻ cầm cây phủ-việt đến từ Sa-bu-lôn. 15 Các quan-trưởng của Y‑sa-ca đều theo Đê-bô-ra, Y‑sa-ca và Ba-rác đồng một ý nhau; Người xông đại vào trũng… Gần các suối của Ru-bên, Có lắm điều nghị-luận trong lòng! 16 Nhân sao ngươi ở trong chuồng Mà nghe tiếng kêu của những bầy chiên? Gần bên các suối Ru-bên, Có lắm điều nghị-luận trong lòng! 17 Ga-la-át cứ ở bên kia sông Giô-đanh, Còn Đan, sao ở lại trên các chiếc tàu? A‑se ngồi nơi mé biển, An-nghỉ trong các cửa biển mình. 18 Sa-bu-lôn và Nép-ta-li, là dân-tộc liều mạng mình Ở trên các nơi cao của đồng ruộng. 19 Các vua đến chiến-tranh, Các vua Ca-na-an chiến-tranh Tại Tha-a-nác, tại nước Mê-ghi-đô; Song chẳng cướp lấy được tiền bạc! 20 Các từng trời có dự vào chiến-trận; Những ngôi sao cứ theo đường mình mà đánh Si-sê-ra. 21 Khe Ki-sôn đã kéo trôi chúng nó, Tức là khe Ki-sôn đời xưa. Hỡi linh-hồn ta, ngươi có giày-đạp năng-lực dưới chân! 22 Bấy giờ, vó ngựa bèn giậm đất, Vì cớ những chiến-sĩ sải, sải chạy mau. 23 Sứ-giả của Đức Giê-hô-va phán: Hãy rủa-sả Mê-rô; Hãy rủa-sả, rủa-sả dân-cư của nó! Vì chúng nó không đến tiếp-trợ Đức Giê-hô-va, Không đến tiếp-trợ Đức Giê-hô-va đánh các dõng-sĩ! 24 Nguyện cho Gia-ên, vợ Hê-be, người Kê-nít, Được phước giữa các người đàn-bà! Nguyện người được phước giữa các đàn-bà ở trong trại! 25 Si-sê-ra xin nước, nàng đem cho sữa; Nàng lấy chén kẻ sang-trọng mà thết mỡ sữa cho. 26 Một tay nàng nắm lấy cây nọc Còn tay hữu cầm cái búa người thợ; Nàng đánh Si-sê-ra, bửa đầu hắn ra, Đập bể đầu và đâm lủng màng-tang. 27 Hắn xỉu, té, nằm tại chân nàng. Hắn xỉu, té tại chân nàng; Và tại chỗ hắn xỉu, hắn té chết cứng. 28 Mẹ của Si-sê-ra ở cửa sổ xem thấy, Bèn kêu qua song mặt võng mà rằng: "Vì sao xe con đến chậm-trễ? Tại sao các xe con đi chậm dường ấy!" 29 Những kẻ khôn-ngoan trong bọn hầu người trả lời, Mà mẹ hắn cũng nói thầm, rằng: 30 "Chúng há chẳng tìm được của cướp sao? Họ há chẳng phải chia-phân của đó ư? Một vài con gái cho mỗi người chiến-sĩ, Một của-cướp bằng vải nhuộm về phần Si-sê-ra: Một của-cướp bằng vải nhuộm thêu! Một cái áo vải nhuộm, hai cái áo vải thêu, Cho cổ của người thắng trận!" 31 Ôi, Đức Giê-hô-va! nguyện hết thảy kẻ cừu-địch Ngài đều hư-mất như vậy! Nguyện những kẻ yêu-mến Ngài được giống như mặt trời, Khi mọc lên rực-rỡ! Đoạn, xứ được hoà-bình trong bốn mươi năm. |








