Khi Chúa Giê-xu, Phi-e-rơ, Gia-cơ và Giăng trở lại núi, họ thấy một đám đông với một đứa trẻ bị quỷ ám ở giữa họ. Người đệ tử đã ra lệnh cho con quỷ đi ra nhưng nó không làm vậy.
37 Bữa sau, khi Chúa cùng môn-đồ từ núi xuống, có đoàn dân đông đến đón-rước Ngài.38 Một người trong đám đông kêu lên rằng: Lạy thầy, xin thầy đoái đến con trai tôi, vì là con một tôi.39 Một quỉ ám nó, thình-lình kêu-la; quỉ vật-vã nó dữ-tợn, làm cho sôi bọt miếng, mình-mẩy nát hết, rồi mới ra khỏi.40 Tôi đã xin môn-đồ thầy đuổi quỉ đó, nhưng họ đuổi không được.41 Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Hỡi dòng-dõi không tin và bội-nghịch kia, ta ở với các ngươi và nhịn các ngươi cho đến chừng nào? Hãy đem con của ngươi lại đây.42 Đứa con trai vừa lại gần, quỉ xô nó nhào xuống đất, và vật-vã dữ-tợn. Song Đức Chúa Jêsus quở nặng tà-ma, chữa lành con trẻ ấy, và giao lại cho cha nó.43 Ai nấy đều lấy làm lạ về quyền-phép cao-trọng của Đức Chúa Trời. Khi mọi người đang khen-lạ các việc Đức Chúa Jêsus làm, Ngài phán cùng môn-đồ rằng:
Matthew
16 Tôi đã đem nó cho môn-đồ Chúa, nhưng chữa không được.17 Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Hỡi dòng-dõi không tin và gian-tà kia, ta sẽ ở với các ngươi cho đến chừng nào? Ta sẽ nhịn nhục các ngươi cho đến khi nào? Hãy đem con đến đây cho ta.18 Rồi Đức Chúa Jêsus quở trách quỉ, quỉ liền ra khỏi đứa trẻ, và từ giờ đó đứa trẻ được lành.