12 Ê‑li-sê nhìn thấy, bèn la lên rằng: Cha tôi ôi! cha tôi ôi! là xe và lính-kỵ của Y‑sơ-ra-ên! Đoạn, Ê‑li-sê không còn thấy người nữa; rồi người nắm áo mình xé ra làm hai mảnh.13 Ê‑li-sê bèn lấy cái áo tơi đã ở nơi mình Ê‑li rơi xuống, trở về, đứng tại trên mé Giô-đanh.14 Người lấy cái áo tơi đã ở nơi mình Ê‑li rơi xuống, đập nước, và nói rằng: Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Ê‑li ở đâu? Khi người đã đập nước rồi, nước bèn rẽ ra hai bên, và Ê‑li-sê đi ngang qua.15 Khi các môn-đồ của những tiên-tri ở Giê-ri-cô đối ngang Giô-đanh, thấy Ê‑li-sê, thì nói rằng: Thần Ê‑li đổ trên Ê‑li-sê. Họ đến đón người, sấp mình xuống đất trước mặt người,16 và nói với người rằng: Tại đây, giữa các tôi-tớ thầy, có năm mươi người mạnh-dạn; hãy cho phép họ đi tìm chủ thầy; có lẽ Thần của Đức Giê-hô-va đem người đi, ném trên núi nào hay là trong trũng nào chăng? Ê‑li-sê đáp: Chớ sai họ đi.17 Nhưng chúng nài-ép người, đến nỗi người xấu-hổ, bèn nói rằng: Hãy sai họ đi đi. Chúng liền sai năm mươi người tìm Ê‑li trong ba ngày, mà tìm chẳng đặng.18 Chúng trở về, Ê‑li-sê vẫn ở tại Giê-ri-cô; người bèn nói với họ rằng: Ta há chẳng bảo các ngươi chớ có đi sao?19 Dân-cư của Giê-ri-cô nói cùng Ê‑li-sê rằng: Chỗ xây-cất thành nầy tốt lắm, y như chúa tôi thấy; nhưng nước thì độc và đất thì chai.20 Người đáp: Hãy đem cho ta một cái bình mới, và đựng muối ở trong. Chúng đem bình đến cho người.21 Người bèn đi đến nguồn nước, đổ muối xuống nước, mà nói rằng: Đức Giê-hô-va phán như vầy: Ta đã chữa lành cho nước nầy, tự nó sẽ chẳng còn gây ra sự chết, hoặc sự nân nữa.22 Vậy, theo lời của Ê‑li-sê phán ra, nước được chữa lành còn đến ngày nay.