1 Vậy, vua và Ha-man đến dự tiệc rượu với hoàng-hậu Ê‑xơ-tê.2 Ngày thứ hai, trong khi dự tiệc rượu, vua cũng nói với bà Ê‑xơ-tê rằng: Hỡi hoàng-hậu Ê‑xơ-tê, ngươi muốn xin sự gì? tất sẽ ban cho ngươi; muốn cầu gì? dầu cho đến phân nửa nước, tất cũng ban cho.3 Hoàng-hậu Ê‑xơ-tê thưa lại rằng: Ôi vua! nếu tôi được ơn trước mặt vua, và nếu vua vừa ý, xin vua hãy nhậm lời cầu-khẩn tôi mà ban mạng-sống cho tôi, và theo sự nài-xin tôi mà ban cho tôi dân-tộc tôi.4 Vì tôi và dân-tộc tôi đã bị bán để hủy-diệt, giết chết, và làm cho hư-mất đi. Vả, nếu chúng tôi bị bán để làm nô-lệ, tất tôi đã nín-lặng, mặc dầu kẻ thù-nghịch chẳng bồi-thường sự thiệt-hại cho vua lại được.5 Vua A‑suê-ru nói với hoàng-hậu Ê‑xơ-tê rằng: Kẻ dám toan lòng làm như vậy là ai, và nó ở đâu?6 Bà Ê‑xơ-tê thưa: Kẻ cừu-thù, ấy là Ha-man độc-ác kia. Ha-man bèn lấy làm khiếp-vía trước mặt vua và hoàng-hậu.