Tha hương
| Secondary Keywords | cảnh phu tù cũ di chúc ê-xơ-tê ezra lưu đày sự trở lại |
|---|---|
| Scriptures | 2 Chronicles1 Dân-sự của xứ bèn lập Giô-a-cha, con trai Giô-si‑a, làm vua thay vì cha người tại Giê-ru-sa-lem. 2 Giô-a-cha được hai mươi ba tuổi khi lên ngôi làm vua, và cai-trị ba tháng tại Giê-ru-sa-lem. 3 Vua Ê‑díp-tô truất ngôi người tại Giê-ru-sa-lem, và bắt vạ xứ một trăm ta-lâng bạc và một ta-lâng vàng. 4 Đoạn, vua Ê‑díp-tô lập Ê‑li-a-kim, em Giô-a-cha, làm vua của Giu-đa và Giê-ru-sa-lem, và đổi tên người ra là Giê-hô-gia-kim. Nê-cô bắt Giô-a-cha, anh của Giê-hô-gia-kim, đem người về xứ Ê‑díp-tô. 5 Giê-hô-gia-kim được hai mươi lăm tuổi khi người lên ngôi làm vua; người cai-trị mười một năm tại Giê-ru-sa-lem, và làm điều ác trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời của người. 6 Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn, đi lên hãm đánh người, xiềng người lại, và dẫn người qua Ba-by-lôn. 7 Nê-bu-cát-nết-sa cũng đoạt lấy đem về Ba-by-lôn những khí-dụng của đền Đức Giê-hô-va, rồi để vào trong miễu người tại Ba-by-lôn. 8 Các công-việc khác của Giê-hô-gia-kim, những sự gớm-ghiếc người đã làm, và sự đã tìm được trong lòng người, thảy đều chép trong sách các vua Y‑sơ-ra-ên và Giu-đa. Giê-hô-gia-kin, con trai người, cai-trị thế cho người. 9 Giê-hô-gia-kin được mười tám tuổi khi người lên ngôi làm vua, và cai-trị ba tháng mười ngày tại Giê-ru-sa-lem. Người làm điều ác tại trước mặt Đức Giê-hô-va. 10 Sang đầu năm, vua Nê-bu-cát-nết-sa sai bắt người dẫn về Ba-by-lôn, cùng đoạt lấy đem về các vật tốt-đẹp của đền Đức Giê-hô-va, rồi lập Sê-đê-kia, em người, làm vua Giu-đa và Giê-ru-sa-lem. 11 Sê-đê-kia được hai mươi mốt tuổi, khi người lên ngôi làm vua, và cai-trị mười một năm tại Giê-ru-sa-lem. 12 Người làm điều ác trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời của người, không hạ mình xuống trước mặt Giê-rê-mi, là đấng tiên-tri vâng mạng Đức Giê-hô-va mà khuyên-bảo người. 13 Người cũng dấy lên nghịch cùng vua Nê-bu-cát-nết-sa, là vua đã buộc người chỉ Đức Chúa Trời mà thề; song người lại cứng cổ rắn lòng, không khứng trở về cùng Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y‑sơ-ra-ên. 14 Những thầy tế-lễ cả và dân-sự đều theo những sự gớm-ghiếc của các dân ngoại-bang mà phạm tội-lỗi nhiều quá đỗi; làm cho ô‑uế đền của Đức Giê-hô-va mà Ngài đã biệt riêng ra thánh tại Giê-ru-sa-lem. 15 Giê-hô-va Đức Chúa Trời của tổ-phụ chúng, vì có lòng thương-xót dân-sự và đền của Ngài; nên hằng sai sứ-giả đến cùng chúng; 16 nhưng chúng nhạo-báng sứ-giả của Đức Chúa Trời, khinh-bỉ các lời phán Ngài, cười-nhạo những tiên-tri của Ngài, cho đến nỗi cơn thạnh-nộ của Đức Giê-hô-va nổi lên cùng dân-sự Ngài, chẳng còn phương chữa được. 17 Vì vậy, Đức Chúa Trời khiến vua dân Canh-đê lên hãm đánh chúng, người dùng gươm giết những trai-trẻ của chúng tại đền thánh họ; người chẳng thương-xót đến, hoặc trai-trẻ, nữ đồng-trinh, già-cả, hay là kẻ đầu bạc: Ngài phó hết thảy vào tay của vua Canh-đê. 18 Các khí-dụng nhỏ và lớn của đền Đức Chúa Trời, các bửu-vật của đền Đức Giê-hô-va, các bửu-vật của vua và của các quan-trưởng vua, cả thảy đều bị đem qua Ba-by-lôn. 19 Chúng đốt đền Đức Chúa Trời, đánh đổ vách-thành Giê-ru-sa-lem, lấy lửa đốt các cung-điện, và phá-hủy các khí-dụng tốt-đẹp của nó. 20 Phàm ai thoát khỏi gươm, thì người bắt đem qua Ba-by-lôn; chúng làm tôi-mọi cho người và cho con trai người cho đến đời nước Phe-rơ-sơ hưng-khởi; 21 để cho ứng-nghiệm lời của Đức Giê-hô-va đã cậy miệng Giê-rê-mi mà phán ra, tức cho đến khi xứ được hưởng các năm sa-bát của nó; vì trọn lúc xứ bị bỏ hoang, thì dường như giữ sa-bát, cho đến khi mãn hạn bảy mươi năm. 22 Năm thứ nhứt đời Si-ru, vua Phe-rơ-sơ trị-vì, Đức Giê-hô-va muốn làm cho ứng-nghiệm lời Ngài đã cậy miệng Giê-rê-mi mà phán ra, bèn cảm-động lòng Si-ru, vua Phe-rơ-sơ, rao-truyền trong khắp nước mình, và cũng ra chiếu-chỉ, mà rằng: 23 Si-ru, vua Phe-rơ-sơ, nói như vầy: Giê-hô-va Đức Chúa Trời đã ban cho ta các nước thế-gian, và bảo ta xây-cất cho Ngài một cái đền ở tại Giê-ru-sa-lem trong xứ Giu-đa. Trong các ngươi, phàm ai thuộc về dân-sự Ngài, hãy trở lên Giê-ru-sa-lem; nguyện Giê-hô-va Đức Chúa Trời của người ấy ở cùng người! 2 Kings1 Năm thứ chín đời Sê-đê-kia, ngày mồng một tháng mười, Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn, cùng cả đạo-quân người, đến hãm đánh Giê-ru-sa-lem. Người hạ trại trước thành, và đắp lũy vây chung-quanh thành. 2 Sự vây thành lâu dài cho đến năm thứ mười một đời Sê-đê-kia. 3 Ngày mồng chín tháng tư, có sự đói-kém lớn trong thành, dân-sự không có bánh. 4 Bấy giờ, quân Canh-đê làm lủng một lỗ nơi vách tường thành; đoạn hết thảy quân-lính đương ban đêm đều chạy trốn bởi cửa ở giữa hai vách thành gần vườn vua. Đương khi quân Canh-đê vây thành, thì vua chạy trốn theo đường đồng-bằng. 5 Đạo-quân Canh-đê bèn đuổi theo vua, và theo kịp người tại trong đồng-bằng Giê-ri-cô; cả cơ-binh người đều tản-lạc và bỏ người. 6 Quân Canh-đê bắt vua, dẫn đến vua Ba-by-lôn ở Ríp-la; tại đó, chúng nó xét-đoán người. 7 Chúng nó giết các con trai Sê-đê-kia trước mặt người; đoạn, chúng nó móc mắt Sê-đê-kia, xiềng người bằng xích đồng, rồi dẫn người đến Ba-by-lôn. 8 Ngày mồng bảy tháng năm, năm thứ mười chín đời Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn, quan thị-vệ Nê-bu-xa-ra-đan, tôi-tớ của vua Ba-by-lôn, đến Giê-ru-sa-lem. 9 Người thiêu-đốt đền-thờ Đức Giê-hô-va, cung của vua, và mọi nhà trong thành Giê-ru-sa-lem; thiêu-đốt luôn các nhà của người sang-trọng. 10 Đoạn, đạo-quân Canh-đê, vâng lịnh quan thị-vệ, phá đổ vách thành chung-quanh Giê-ru-sa-lem. 11 Quan thị-vệ Nê-bu-xa-ra-đan bắt dân-cư còn sót lại trong thành, luôn với những kẻ hàng-đầu vua Ba-by-lôn và đám dân còn lại khác, mà dẫn đi làm phu-tù. 12 Quan thị-vệ chỉ chừa lại trong xứ những người nghèo-khổ hơn hết, đặng trồng nho và làm ruộng. 13 Quân Canh-đê đập-bể những trụ đồng, táng đồng, và cái biển bằng đồng ở trong đền-thờ của Đức Giê-hô-va, rồi đem đồng ấy về Ba-by-lôn. 14 Chúng nó cũng đem đi những nồi đồng, vá, dao, chén, và hết thảy những khí-dụng bằng đồng dùng vào việc thờ-phượng. 15 Lại quan thị-vệ ấy đem đi những lư-hương, chậu, và các vật bằng vàng, bạc. 16 Còn hai cây trụ, cái biển đồng, và các miếng táng mà Sa-lô-môn đã làm cho đền-thờ của Đức Giê-hô-va, thì không thể cân được đồng của các vật ấy. 17 Mỗi cây trụ có mười tám thước bề cao, trên trụ có đầu đồng ba thước bề cao, có bao quanh lưới và trái lựu cũng bằng đồng. Cây thứ nhì trang-sức lưới giống như cây trước. 18 Quan thị-vệ bắt thầy tế-lễ thượng-phẩm Sê-ra-gia, thầy phó tế-lễ Sô-phô-ni, và ba người canh giữ cửa đền-thờ, 19 lại bắt trong thành một hoạn-quan coi các chiến-sĩ, năm người trong các cận-thần vua, thơ-ký của quan tổng-binh lo chiêu-mộ binh-lính của xứ, luôn với sáu mươi người của xứ cũng ở trong thành; 20 quan thị-vệ Nê-bu-xa-ra-đan bắt dẫn hết thảy những người ấy đến vua Ba-by-lôn, tại Ríp-la. 21 Vua Ba-by-lôn khiến giết chúng nó tại Ríp-la, trong xứ Ha-mát. Như vậy, dân Giu-đa bị bắt đem đi khỏi xứ mình. 22 Còn về dân-sự mà Nê-bu-cát-nết-sa đã chừa lại trong xứ Giu-đa, thì vua Ba-by-lôn đặt Ghê-đa-lia, con trai A‑hi-cam, cháu Sa-phan, làm quan tổng-đốc. 23 Khi các quan tướng tức là Ích-ma-ên, con trai Nê-tha-nia, Giô-ha-nan, con trai Ca-rê-át, Sê-ra-gia, con trai Tan-hu-mết ở Nê-tô-pha, và Gia-a-xa-nia, con trai của Ma-ca-thít, và những quân-lính họ, đều hay rằng vua Ba-by-lôn đã đặt Ghê-đa-lia làm quan tổng-đốc, thì họ bèn đi đến người tại Mích-ba. 24 Ghê-đa-lia thề với chúng và với quân-lính của chúng rằng: Chớ sợ những tôi-tớ của Canh-đê. Hãy ở trong xứ, thần-phục vua Ba-by-lôn, thì các ngươi sẽ được bình-an. 25 Nhưng tháng bảy, Ích-ma-ên, con trai Nê-tha-nia, cháu Ê‑li-sa-ma, về dòng-dõi vua, đến tại Mích-ba, có mười người đi theo, đánh Ghê-đa-lia, và giết người luôn với người Giu-đa và người Canh-đê ở với người. 26 Cả dân-sự, từ nhỏ đến lớn, và những quan tướng, bèn chỗi dậy, đi đến xứ Ê‑díp-tô, bởi vì sợ người Canh-đê báo-thù. 27 Năm thứ ba mươi bảy từ khi Giê-hô-gia-kin, vua Giu-đa, phải giam, ngày hai mươi bảy tháng mười hai, Ê‑vinh-mê-rô-đác, vua Ba-by-lôn, năm đầu tức-vị, tha cho Giê-hô-gia-kin, vua Giu-đa, ra khỏi ngục. 28 Người nói với Giê-hô-gia-kin lời hòa-nhã, và đặt ngôi người cao hơn ngôi các vua đồng với người tại Ba-by-lôn. 29 Người biểu lột áo tù của Giê-hô-gia-kin, và cho người ăn đồng bàn với mình trọn đời người. 30 Lại trọn đời người, vua hằng ngày lo phù-cấp lương-thực cho người. Jeremiah 251 The word that came to Jeremiah concerning all the people of Judah, in the fourth year of Jehoiakim the son of Josiah, king of Judah (that was the first year of Nebuchadnezzar king of Babylon), 2 which Jeremiah the prophet spoke to all the people of Judah and all the inhabitants of Jerusalem: 3 “For twenty-three years, from the thirteenth year of Josiah the son of Amon, king of Judah, to this day, the word of the LORD has come to me, and I have spoken persistently to you, but you have not listened. 4 You have neither listened nor inclined your ears to hear, although the LORD persistently sent to you all his servants the prophets, 5 saying, ‘Turn now, every one of you, from his evil way and evil deeds, and dwell upon the land that the LORD has given to you and your fathers from of old and forever. 6 Do not go after other gods to serve and worship them, or provoke me to anger with the work of your hands. Then I will do you no harm.’ 7 Yet you have not listened to me, declares the LORD, that you might provoke me to anger with the work of your hands to your own harm. 8 “Therefore thus says the LORD of hosts: Because you have not obeyed my words, 9 behold, I will send for all the tribes of the north, declares the LORD, and for Nebuchadnezzar the king of Babylon, my servant, and I will bring them against this land and its inhabitants, and against all these surrounding nations. I will devote them to destruction, and make them a horror, a hissing, and an everlasting desolation. 10 Moreover, I will banish from them the voice of mirth and the voice of gladness, the voice of the bridegroom and the voice of the bride, the grinding of the millstones and the light of the lamp. 11 This whole land shall become a ruin and a waste, and these nations shall serve the king of Babylon seventy years. 12 Then after seventy years are completed, I will punish the king of Babylon and that nation, the land of the Chaldeans, for their iniquity, declares the LORD, making the land an everlasting waste. 13 I will bring upon that land all the words that I have uttered against it, everything written in this book, which Jeremiah prophesied against all the nations. 14 For many nations and great kings shall make slaves even of them, and I will recompense them according to their deeds and the work of their hands.” 15 Thus the LORD, the God of Israel, said to me: “Take from my hand this cup of the wine of wrath, and make all the nations to whom I send you drink it. 16 They shall drink and stagger and be crazed because of the sword that I am sending among them.” 17 So I took the cup from the LORD's hand, and made all the nations to whom the LORD sent me drink it: 18 Jerusalem and the cities of Judah, its kings and officials, to make them a desolation and a waste, a hissing and a curse, as at this day; 19 Pharaoh king of Egypt, his servants, his officials, all his people, 20 and all the mixed tribes among them; all the kings of the land of Uz and all the kings of the land of the Philistines (Ashkelon, Gaza, Ekron, and the remnant of Ashdod); 21 Edom, Moab, and the sons of Ammon; 22 all the kings of Tyre, all the kings of Sidon, and the kings of the coastland across the sea; 23 Dedan, Tema, Buz, and all who cut the corners of their hair; 24 all the kings of Arabia and all the kings of the mixed tribes who dwell in the desert; 25 all the kings of Zimri, all the kings of Elam, and all the kings of Media; 26 all the kings of the north, far and near, one after another, and all the kingdoms of the world that are on the face of the earth. And after them the king of Babylon shall drink. 27 “Then you shall say to them, ‘Thus says the LORD of hosts, the God of Israel: Drink, be drunk and vomit, fall and rise no more, because of the sword that I am sending among you.’ 28 “And if they refuse to accept the cup from your hand to drink, then you shall say to them, ‘Thus says the LORD of hosts: You must drink! 29 For behold, I begin to work disaster at the city that is called by my name, and shall you go unpunished? You shall not go unpunished, for I am summoning a sword against all the inhabitants of the earth, declares the LORD of hosts.’ 30 “You, therefore, shall prophesy against them all these words, and say to them: “‘The LORD will roar from on high, and from his holy habitation utter his voice; he will roar mightily against his fold, and shout, like those who tread grapes, against all the inhabitants of the earth. 31 The clamor will resound to the ends of the earth, for the LORD has an indictment against the nations; he is entering into judgment with all flesh, and the wicked he will put to the sword, declares the LORD.’ 32 “Thus says the LORD of hosts: Behold, disaster is going forth from nation to nation, and a great tempest is stirring from the farthest parts of the earth! 33 “And those pierced by the LORD on that day shall extend from one end of the earth to the other. They shall not be lamented, or gathered, or buried; they shall be dung on the surface of the ground. 34 “Wail, you shepherds, and cry out, and roll in ashes, you lords of the flock, for the days of your slaughter and dispersion have come, and you shall fall like a choice vessel. 35 No refuge will remain for the shepherds, nor escape for the lords of the flock. 36 A voice—the cry of the shepherds, and the wail of the lords of the flock! For the LORD is laying waste their pasture, 37 and the peaceful folds are devastated because of the fierce anger of the LORD. 38 Like a lion he has left his lair, for their land has become a waste because of the sword of the oppressor, and because of his fierce anger.” |