Ezra dường như đang đứng trên một bục gỗ được nâng lên bên trong sân đền. Anh ta đang đọc từ một cuộn giấy cho đám đông lớn người đứng bên dưới anh ta.
1 Bấy giờ, dân-sự đều nhóm-hiệp như thể một người, tại phố ở trước cửa Nước. Chúng nói với E‑xơ-ra là thầy thông-giáo, xin người đem quyển sách luật-pháp của Môi-se mà Đức Giê-hô-va đã truyền-dạy cho Y‑sơ-ra-ên.2 Ngày mồng một tháng bảy, thầy tế-lễ E‑xơ-ra đem luật-pháp đến trước mặt hội-chúng, người nam và nữ, cùng những người có thông-sáng nghe hiểu được.3 Người đứng tại phố ở trước cửa Nước, đọc trong quyển ấy từ rạng-đông cho đến trưa, có mặt các người nam và nữ, cùng những kẻ có thể hiểu được. Cả dân-sự lắng tai nghe đọc sách luật-pháp.4 Thầy thông-giáo E‑xơ-ra đứng trên một cái sạp bằng gỗ mà người ta làm nhân dịp ấy; Ma-ti-thia, Sê-ma, A‑na-gia, U‑ri, Hinh-kia, và Ma-a-xê-gia, đứng gần người ở bên hữu; còn bên tả người thì có Phê-đa-gia, Mi-sa-ên, Manh-ki-gia, Ha-sum, Hách-ba-đa-na, Xa-cha-ri, và Mê-su-lam.5 E‑xơ-ra dở sách ra trước mặt cả dân-sự, vì người đứng cao hơn chúng; khi người dở sách ra, thì dân-sự đều đứng dậy.6 E‑xơ-ra ngợi-khen Giê-hô-va Đức Chúa Trời cao-cả; cả dân-sự bèn giơ tay lên, mà đáp lại rằng: A‑men, A‑men! rồi chúng cúi đầu, sấp mặt xuống đất mà thờ lạy Đức Giê-hô-va.7 Giê-sua, Ba-ni, Sê-rê-bia, Gia-min, A‑cúp, Sa-bê-thai, Hô-đi-gia, Ma-a-xê-gia, Kê-li-ta, A‑xa-ria, Giô-xa-bát, Ha-nan, Bê-la-gia, và người Lê-vi, đều giải cho dân-sự hiểu luật-pháp; và dân-sự đứng tại chỗ mình.8 Họ đọc rõ-ràng trong sách luật-pháp của Đức Chúa Trời, rồi giải nghĩa nó ra, làm cho người ta hiểu lời họ đọc.9 Nê-hê-mi, quan tổng-trấn, E‑xơ-ra, thầy tế-lễ và thầy thông-giáo, cùng người Lê-vi mà dạy-dỗ dân-sự, bèn nói với cả Y‑sơ-ra-ên rằng: Ngày nay là thánh cho Giê-hô-va Đức Chúa Trời của các ngươi; chớ để tang, cũng đừng khóc-lóc. Vì cả dân-sự đều khóc khi nghe đọc các lời luật-pháp.10 Nê-hê-mi nói với chúng rằng: Hãy đi ăn vật gì béo, uống đồ gì ngọt, và hãy gởi phần cho những người không có sắm-sửa gì hết; vì ngày nay là thánh, biệt riêng ra cho Chúa của chúng ta. Chớ buồn-thảm, vì sự vui-vẻ của Đức Giê-hô-va là sức-lực của các ngươi.11 Vậy, người Lê-vi làm cho cả dân-sự đều được yên-ổn, mà rằng: Khá nín đi, vì ngày nay là thánh, đừng sầu-thảm chi.12 Cả dân-sự bèn đi đặng ăn và uống, gởi cho những phần, cùng vui-vẻ lắm; vì chúng có hiểu các lời người ta đã truyền-dạy cho mình.13 Qua ngày thứ hai, các trưởng-tộc của cả dân-sự, những thầy tế-lễ, và người Lê-vi, đều nhóm lại bên E‑xơ-ra, là người thông-giáo, đặng chú‑ý nghe các lời của luật-pháp.14 Chúng thấy có chép trong luật-pháp rằng Đức Giê-hô-va cậy Môi-se phán rằng dân Y‑sơ-ra-ên phải ở trong nhà lều đương lúc lễ tháng bảy;15 và chúng phải hô truyền trong các thành và tại Giê-ru-sa-lem nghe, rằng: Hãy đi kiếm trong núi những nhánh ô‑li-ve và nhánh ô‑li-ve rừng, những nhánh cây sim, những tầu lá kè, và những nhánh cây rậm, đặng làm những nhà lều, y như đã chép.16 Dân-sự bèn đi ra đem các lá ấy về, mỗi người đều làm nhà lều trên nóc nhà mình, ngoài sân mình, trong hành-lang của đền Đức Chúa Trời, nơi phố của cửa Nước, và nơi phố của cửa Ép-ra-im.17 Cả hội-chúng của những kẻ bị bắt làm phu-tù được trở về bèn cất những nhà lều, và ở trong đó. Từ đời Giô-suê, con trai của Nun, cho đến ngày ấy, dân Y‑sơ-ra-ên chẳng có làm gì giống như vậy. Bèn có sự rất vui-mừng.18 Mỗi ngày, từ ngày đầu cho đến ngày chót, người đọc trong sách luật-pháp của Đức Chúa Trời. Chúng ăn lễ bảy ngày; còn qua ngày thứ tám, có một lễ trọng-thể, tùy theo luật-lệ.