1 Cũng lúc ấy, có mấy người ở đó thuật cho Đức Chúa Jêsus nghe về việc Phi-lát giết mấy người Ga-li-lê, lấy huyết trộn lộn với của-lễ họ.2 Đức Chúa Jêsus cất tiếng đáp rằng: Các ngươi tưởng mấy người đó vì chịu khốn-nạn dường ấy, có tội-lỗi trọng hơn mọi người Ga-li-lê khác sao?3 Ta nói cùng các ngươi, không phải; song nếu các ngươi chẳng ăn-năn, thì hết thảy sẽ bị hư-mất như vậy.4 Hay là mười tám người bị tháp Si-lô‑ê ngã xuống đè chết kia, các ngươi tưởng họ có tội-lỗi trọng hơn mọi kẻ khác ở thành Giê-ru-sa-lem sao?5 Ta nói cùng các ngươi, không phải; nhưng nếu các ngươi chẳng ăn-năn, thì hết thảy cũng sẽ bị hư-mất như vậy.6 Ngài lại phán thí-dụ nầy: Người kia có một cây vả trồng trong vườn nho mình, đến hái trái mà không thấy;7 bèn nói cùng kẻ trồng nho rằng: Kìa đã ba năm nay ta đến hái trái nơi cây vả nầy mà không thấy: Hãy đốn nó đi; cớ sao nó choán đất vô-ích?8 Kẻ trồng nho rằng: Thưa chúa, xin để lại năm nầy nữa, tôi sẽ đào đất xung-quanh nó rồi đổ phân vào.9 Có lẽ về sau nó sẽ ra trái; bằng không, chúa sẽ đốn.