Gideon's Triumph
| Secondary Keywords | chinh phục di chúc Gideon Joshua lòng trắc ẩn old thành công |
|---|---|
| Scriptures | Judges 7 Judges 8 |
Judges1 Qua ngày sau, Giê-ru-ba-anh, tức là Ghê-đê-ôn, và cả dân-sự đồng theo người đều dậy sớm, đi đến đóng trại gần bên suối Ha-rốt. Dinh của Ma-đi-an ở phía bắc về lối nổng Mô-rê, trong trũng.2 Đức Giê-hô-va phán cùng Ghê-đê-ôn rằng: Đạo binh đi theo ngươi lấy làm đông quá, ta chẳng phó dân Ma-đi-an vào tay nó đâu, e Y‑sơ-ra-ên đối cùng ta tự khoe mà rằng: Tay tôi đã cứu tôi.3 Vậy bây giờ, hãy truyền lịnh nầy cho bá-tánh nghe: Ai là người sợ-hãi run-rẩy, khá trở về khỏi núi Ga-la-át! Hai vạn hai ngàn người bèn trở về, còn một vạn người ở lại.4 Đức Giê-hô-va phán cùng Ghê-đê-ôn rằng: Dân hãy còn đông quá, phải biểu chúng xuống nơi mé nước, rồi ta sẽ vì ngươi thử chúng nó tại đó. Hễ kẻ nào ta phán với ngươi rằng: "Nó khá đi với ngươi," thì nó sẽ đi theo ngươi; còn kẻ nào ta phán cùng ngươi rằng: "Nó chớ đi với ngươi," thì kẻ đó không đi.5 Vậy, người biểu dân-sự xuống mé nước; rồi Đức Giê-hô-va phán cùng Ghê-đê-ôn rằng: Phàm kẻ nào dùng lưỡi liếm nước như chó, và kẻ nào quì gối cúi xuống mà uống, thì ngươi phải để riêng ra.6 Số người bụm nước trong tay rồi kê miệng liếm là ba trăm, còn lại bao nhiêu đều quì gối cúi xuống mà uống.7 Bấy giờ, Đức Giê-hô-va bèn phán cùng Ghê-đê-ôn rằng: Ta sẽ dùng ba trăm người đã liếm nước đó mà giải-cứu các ngươi, và ta sẽ phó dân Ma-đi-an vào tay ngươi. Còn dân-sự khác, ai nấy đều phải trở về nhà mình!8 Ghê-đê-ôn cho cả người Y‑sơ-ra-ên, ai trở về trại nấy, nhưng giữ lại ba trăm người kia; chúng lấy lương-thực và cây kèn trong tay. Vả, dinh Ma-đi-an ở thân dưới người, tại trong trũng.9 Xảy trong đêm đó, Đức Giê-hô-va phán cùng Ghê-đê-ôn rằng: Hãy chỗi dậy, đi xuống hãm dinh Ma-đi-an, vì ta đã phó nó vào tay ngươi.10 Còn nếu ngươi sợ hãm nó, thì hãy đi xuống đó với Phu-ra, đầy-tớ ngươi.11 Ngươi sẽ nghe điều chúng nó nói, rồi ngươi sẽ cảm-biết rằng mình có sức-mạnh mà hãm dinh chúng nó. Vậy, Ghê-đê-ôn đi xuống cùng Phu-ra, đầy-tớ mình, đến gần nơi lính canh ở đầu dinh.12 Vả, dân Ma-đi-an, dân A‑ma-léc và hết thảy người phương Đông bủa ra trong trũng đông như cào-cào, còn lạc-đà của chúng nó thì vô-số, khác nào cát nơi bờ biển.13 Trong lúc Ghê-đê-ôn đến, có một người thuật điềm chiêm-bao cho bạn mình nghe, rằng: Nầy, tôi có một điềm chiêm-bao, thấy một cái bánh nhỏ bằng bột lúa mạch lăn vào trại-quân Ma-đi-an: Nó lăn đến một trại, đụng làm cho trại ngã, lật ngược trên lộn dưới, nên trại bị đánh đổ.14 Bọn người đáp rằng: Đó nào khác hơn là gươm của Ghê-đê-ôn, con trai Giô-ách, người Y‑sơ-ra-ên. Đức Chúa Trời đã phó Ma-đi-an và cả trại-quân vào tay người.15 Khi Ghê-đê-ôn nghe lời thuật điềm chiêm-bao nầy và sự bàn điềm đó, thì thờ-lạy Đức Chúa Trời; rồi trở về trại-quân Y‑sơ-ra-ên, mà rằng: Hãy chỗi dậy, vì Đức Giê-hô-va đã phó trại-quân Ma-đi-an vào tay các ngươi!16 Đoạn, người chia ba trăm người làm ba đội, phát cho mỗi tên những kèn, bình không, và đuốc ở trong bình,17 mà dặn rằng: Hãy ngó ta, và làm y như ta làm; khi ta đến đầu trại-quân, các ngươi sẽ làm theo điều ta làm.18 Khi ta và những kẻ theo ta thổi kèn, thì các ngươi cũng sẽ thổi kèn ở khắp xung-quanh trại-quân, và reo lên rằng: Vì Đức Giê-hô-va và vì Ghê-đê-ôn!19 Ghê-đê-ôn và một trăm quân theo người đi đến đầu trại-quân vào lúc canh ba, hồi mới giao canh. Chúng thổi kèn, và đập bể bình mình cầm nơi tay.20 Bấy giờ, ba đội quân thổi kèn, và đập bể bình, tay tả cầm đuốc, tay hữu nắm kèn đặng thổi; đoạn cất tiếng reo lên rằng: Gươm của Đức Giê-hô-va và của Ghê-đê-ôn!21 Chúng đứng vây quanh trại-quân, ai cứ chỗ nấy; cả trại-quân bèn vỡ chạy, cất tiếng la và trốn đi.22 Ba trăm người cứ thổi kèn, và khắp trại-quân, Đức Giê-hô-va khiến trở gươm của mỗi người chém lẫn bạn mình. Đạo binh chạy trốn đến Bết-Si-ta, về hướng Xê-rê-đa, cho đến bờ-cõi A‑bên Mê-hô-la gần Ta-bát.23 Người Y‑sơ-ra-ên, tức những người chi-phái Nép-ta-li, A‑se và Ma-na-se hiệp lại mà đuổi theo dân Ma-đi-an.24 Bấy giờ, Ghê-đê-ôn sai sứ vào khắp núi Ép-ra-im đặng nói rằng: Hãy xuống đón dân Ma-đi-an, chặn đường chúng nó qua sông, cho đến Bết-Ba-ra và các chỗ cạn của Giô-đanh. Vậy, các người Ép-ra-im hiệp lại, chiếm các bến cho đến Bết-Ba-ra, cùng những chỗ cạn của Giô-đanh.25 Chúng cũng bắt được hai quan-trưởng của dân Ma-đi-an, là Ô‑rép và Xê-ép; giết Ô‑rép tại nơi hòn đá Ô‑rép, và Xê-ép tại nơi máy ép rượu Xê-ép. Đoạn, họ đuổi theo dân Ma-đi-an, cùng đem đầu Ô‑rép và đầu Xê-ép đến Ghê-đê-ôn ở phía bên kia sông Giô-đanh. Judges1 Người Ép-ra-im bèn nói cùng Ghê-đê-ôn rằng: Vì sao ông đã đãi chúng tôi như vậy? Khi ông đi giao-chiến cùng dân Ma-đi-an, sao không gọi chúng tôi đi với? Chúng cãi cùng người cách dữ-dội.2 Nhưng người đáp cùng chúng rằng: Sánh với anh em, tôi há có làm được điều chi? Sự mót nho của Ép-ra-im há chẳng hơn mùa gặt nho của A‑bi-ê-xe sao?3 Đức Chúa Trời đã phó Ô‑rép và Xê-ép là hai quan-trưởng dân Ma-đi-an, vào tay anh em. Đem sánh với anh em, tôi nào có làm được điều gì? Khi người nói lời ấy rồi, cơn giận của chúng bèn nguôi.4 Ghê-đê-ôn đi tới sông Giô-đanh, sang qua cùng ba trăm người đồng theo mình; dẫu mệt-nhọc, họ cũng cứ rượt theo quân-nghịch.5 Người bèn nói cùng dân Su-cốt rằng: Ta xin các ngươi hãy cấp một vài ổ bánh cho dân theo ta, vì chúng mệt nhọc; ta đương đuổi theo Xê-bách và Xanh-mu-na, hai vua Ma-đi-an.6 Nhưng các quan-trưởng Su-cốt đáp rằng: Chớ thì ông đã cầm nơi tay mình cườm tay của Xê-bách và Xanh-mu-na chưa, nên chúng tôi phải cấp bánh cho đạo binh ông?7 Ghê-đê-ôn la lên rằng: Thế thì, khi Đức Giê-hô-va đã phó Xê-bách và Xanh-mu-na vào tay ta, ta sẽ lấy chông đồng vắng và nhánh gai mà đánh thịt các ngươi!8 Từ đó, người đi lên đến Phê-nu-ên và cũng nói một cách ấy với dân Phê-nu-ên. Dân Phê-nu-ên đáp cùng người y như dân Su-cốt đã đáp.9 Vậy, người cũng nói với dân Phê-nu-ên rằng: Khi ta trở về bình-an, ắt sẽ phá-hủy cái tháp nầy.10 Xê-bách và Xanh-mu-na ở tại Cạt-cô với quân-binh mình, số chừng mười lăm ngàn người, là kẻ còn sót lại trong đạo binh của các người phương Đông; vì một trăm hai mươi ngàn người có tài cầm gươm đã bị giết.11 Ghê-đê-ôn đi lên theo đường của những dân ở dưới trại, tại hướng đông Nô-bách và Giô-bê-ha, đánh bại đạo binh vẫn tưởng rằng mình bình-an vô-sự.12 Khi Xê-bách và Sanh-mu-na chạy trốn, người đuổi theo bắt được hai vua Ma-đi-an, là Xê-bách và Xanh-mu-na, và đánh cả đạo binh vỡ chạy.13 Đoạn, Ghê-đê-ôn, con trai Giô-ách, ở trận trở về qua dốc Hê-re,14 bắt một đứa trai trẻ ở Su-cốt, tra hỏi nó, rồi nó viết khai tên những quan-trưởng và trưởng-lão của Su-cốt, số được bảy mươi bảy người.15 Kế đó, người đến cùng dân Su-cốt, mà nói rằng: Nầy Xê-bách và Xanh-mu-na mà các ngươi đã mắng ta rằng: Chớ thì ông đã cầm cườm-tay Xê-bách và Xanh-mu-na nơi tay mình chưa, nên chúng tôi phải cấp bánh cho dân mệt nhọc của ông?16 Vậy, người bắt các trưởng-lão của thành, lấy chông-gai nơi đồng vắng mà đánh-phạt những người Su-cốt;17 cũng phá-hủy tháp Phê-nu-ên và giết những người của thành ấy.18 Đoạn, người nói cùng Xê-bách và Sanh-mu-na rằng: Các người kia mà hai ngươi đã giết tại Tha-bô là làm sao? Hai vua đáp: Chúng nó cũng như ngươi; mỗi người đều có hình vóc như một hoàng-tử.19 Người tiếp: Ấy là anh em ta, con của mẹ ta. Quả thật, ta chỉ Đức Giê-hô-va hằng sống mà thề, nếu hai ngươi đã để anh em ta sống, thì nay ta không giết hai ngươi!20 Đoạn, Ghê-đê-ôn nói cùng Giê-the, con đầu lòng mình, mà rằng: Hãy chỗi dậy, giết họ đi. Nhưng người trẻ chẳng rút gươm ra vì sợ; người vẫn còn thiếu-niên.21 Xê-bách và Xanh-mu-na nói: Chánh ngươi hãy chỗi dậy đánh chúng ta đi; vì hễ người thể nào thì sức thể ấy. Ghê-đê-ôn bèn chỗi dậy, giết Xê-bách và Xanh-mu-na; đoạn lấy đồ trang-sức hình như trăng lưỡi liềm ở nơi cổ lạc-đà của hai vua.22 Bấy giờ, những người Y‑sơ-ra-ên nói cùng Ghê-đê-ôn rằng: Xin ông, con trai, và cháu ông hãy quản-trị chúng tôi, vì ông đã giải-cứu chúng tôi khỏi tay dân Ma-đi-an.23 Nhưng Ghê-đê-ôn đáp cùng chúng rằng: Ta chẳng quản-trị các ngươi, con trai ta cũng không quản-trị các ngươi đâu; Đức Giê-hô-va sẽ quản-trị các ngươi.24 Đoạn, Ghê-đê-ôn nói cùng chúng rằng: Ta chỉ xin các ngươi một điều nầy, là mỗi người trong các ngươi phải giao cho ta những vòng mình đã đoạt lấy. (Vả, quân nghịch có những vòng vàng, vì chúng nó vốn là dân Ích-ma-ên).25 Chúng đáp: Chúng tôi sẵn lòng giao cho ông. Họ trải một áo tơi ra, rồi hết thảy đều ném vào đó những vòng của mình đã đoạt lấy.26 Những vòng vàng mà Ghê-đê-ôn đã xin, cân được một ngàn bảy trăm siếc-lơ vàng, không kể những đồ trang-sức hình như trăng lưỡi liềm, hoa-tai, và áo sắc điều của vua Ma-đi-an thường mặc, cùng những kiềng nơi cổ lạc-đà.27 Ghê-đê-ôn lấy vật đó làm một cái ê‑phót, để trong thành mình tại Óp-ra. Cả Y‑sơ-ra-ên đều cúng-thờ cái ê‑phót đó; nó trở thành một cái bẫy cho Ghê-đê-ôn và cả nhà người.28 Dân Ma-đi-an bị phục trước mặt dân Y‑sơ-ra-ên, chẳng cất đầu lên được nữa; nên trong đời Ghê-đê-ôn, xứ được hòa-bình trọn bốn mươi năm.29 Giê-ru-ba-anh, con trai Giô-ách, trở về và ở trong nhà mình.30 Vả, Ghê-đê-ôn sanh được bảy mươi con trai, vì người có nhiều vợ.31 Vợ lẽ người ở tại Si-chem, cũng sanh cho người một con trai, đặt tên là A‑bi-mê-léc.32 Đoạn, Ghê-đê-ôn, con trai Giô-ách, qua đời, tuổi tác đã cao, được chôn trong mả của Giô-ách, cha người, tại Óp-ra, là thành dân A‑bi-ê-xê-rít.33 Sau khi Ghê-đê-ôn qua đời, dân Y‑sơ-ra-ên trở lại hành-dâm cùng các Ba-anh, và chọn Ba-anh-Bê-rít làm thần.34 Như vậy, dân Y‑sơ-ra-ên không nhớ đến Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình, là Đấng đã giải-cứu họ khỏi tay các kẻ thù-nghịch ở chung-quanh;35 và cũng không có lòng thảo chút nào với nhà Giê-ru-ba-anh, là Ghê-đê-ôn, về các ơn mà người đã làm cho Y‑sơ-ra-ên. | |








