1 Nhằm ngày mười lăm tháng hai, sau khi ra khỏi xứ Ê‑díp-tô, cả hội chúng Y‑sơ-ra-ên ở nơi Ê‑lim đi đến đồng vắng Sin, nằm về giữa khoảng Ê‑lim và Si-na‑i.2 Cả hội-chúng Y‑sơ-ra-ên oán-trách Môi-se và A‑rôn tại nơi đồng vắng,3 nói cùng hai người rằng: Ôi! thà rằng chúng tôi chịu chết về tay Đức Giê-hô-va tại xứ Ê‑díp-tô, khi còn ngồi kề nồi thịt và ăn bánh chán-hê! Vì hai người dẫn-dắt chúng tôi vào nơi đồng vắng nầy đặng làm cho cả đoàn dân đông nầy đều bị chết đói.4 Đức Giê-hô-va bèn phán cùng Môi-se rằng: Nầy, ta sẽ từ trên trời cao làm mưa bánh xuống cho các ngươi. Dân-sự sẽ đi ra, mỗi ngày nào thâu bánh đủ cho ngày nấy, đặng ta thử dân coi có đi theo luật-lệ của ta hay chăng.5 Qua ngày thứ sáu, dân-sự sẽ dự-bị phần đã góp, và sẽ được phần gấp bằng hai của mình thường thâu hằng ngày.6 Môi-se và A‑rôn bèn nói cùng dân Y‑sơ-ra-ên rằng: Chiều nay các ngươi sẽ nhận biết rằng ấy là Đức Giê-hô-va đã rút các ngươi ra khỏi xứ Ê‑díp-tô,7 và sáng mai sẽ thấy sự vinh-quang của Đức Giê-hô-va, vì Ngài đã nghe lời các ngươi oán-trách Ngài rồi. Vả lại, chúng ta là ai mà các ngươi oán-trách chúng ta?8 Môi-se nói: Chiều nầy Đức Giê-hô-va sẽ phát thịt cho các ngươi ăn, rồi sáng mai bánh nhiều dư-dật, vì Ngài đã nghe lời các ngươi oán-trách Ngài rồi. Thế thì, chúng ta là ai? Những lời oán-trách chẳng phải đổ về chúng ta đâu, nhưng về Đức Giê-hô-va vậy.