Holy Fire
| Secondary Keywords | bụi cây burning di chúc di cư fire holy Mađian Môi-se nguồn gốc old pháp luật Thấy |
|---|---|
| Scriptures | Exodus 3 |
Exodus1 Vả, Môi-se chăn bầy chiên cho Giê-trô, ông gia mình, là thầy tế-lễ tại xứ Ma-đi-an; dẫn bầy chiên qua phía bên kia đồng vắng, đến núi của Đức Chúa Trời, là núi Hô-rếp.2 Thiên-sứ của Đức Giê-hô-va hiện ra cùng người trong ngọn lửa, giữa bụi gai kia. Người nhìn thấy cả bụi gai đương cháy, nhưng không hề tàn.3 Môi-se bèn nói rằng: Ta hãy tẽ bước lại đặng xem sự lạ lớn nầy, vì cớ sao bụi gai chẳng tàn chút nào.4 Đức Giê-hô-va thấy người tẽ bước lại xem, Đức Chúa Trời bèn ở giữa bụi gai gọi rằng: Hỡi Môi-se, hỡi Môi-se! Người thưa rằng: Có tôi đây!5 Đức Chúa Trời phán rằng: Chớ lại gần chốn nầy. Hãy cởi giày ngươi ra, vì chỗ ngươi đương đứng là đất thánh.6 Rồi Ngài lại nói: Ta là Đức Chúa Trời của tổ-phụ ngươi, Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, Đức Chúa Trời của Y‑sác, và Đức Chúa Trời của Gia-cốp. Môi-se liền che mặt, vì sợ nhìn đến Đức Chúa Trời.7 Đức Giê-hô-va phán rằng: Ta đã thấy rõ-ràng sự cực-khổ của dân ta tại xứ Ê‑díp-tô, và có nghe thấu tiếng kêu-rêu vì cớ người đốc-công của nó; phải, ta biết được nỗi đau-đớn của nó.8 Ta ngự xuống đặng cứu dân nầy khỏi tay người Ê‑díp-tô, dẫn từ xứ ấy lên đến một xứ kia đẹp-đẽ và rộng-rãi, đượm sữa và mật, tức là nơi dân Ca-na-an, dân Hê-tít, dân A‑mô-rít, dân Phê-rê-sít, dân Hê-vít, và dân Giê-bu-sít ở.9 Nầy, tiếng kêu-rêu của dân Y‑sơ-ra-ên thấu đến ta, và ta đã thấy dân Ê‑díp-tô hà-hiếp chúng nó thể nào;10 vậy bây giờ, hãy lại đây, đặng ta sai ngươi đi đến Pha-ra-ôn, để dắt dân ta, là dân Y‑sơ-ra-ên, ra khỏi xứ Ê‑díp-tô.11 Môi-se bèn thưa rằng: Tôi là ai, dám đi đến Pha-ra-ôn, đặng dắt dân Y‑sơ-ra-ên ra khỏi xứ Ê‑díp-tô?12 Đức Chúa Trời phán rằng: Ta sẽ ở cùng ngươi; nầy là điều làm dấu cho ngươi biết rằng ta đã sai ngươi đi: Khi ngươi dắt dân-sự ra khỏi xứ Ê‑díp-tô rồi, thì các ngươi sẽ phụng-sự Đức Chúa Trời tại trên núi nầy.13 Môi-se thưa cùng Đức Chúa Trời rằng: Nầy, tôi sẽ đi đến dân Y‑sơ-ra-ên, nói cùng họ rằng: Đức Chúa Trời của tổ-phụ các ngươi sai ta đến cùng các ngươi; nhưng nếu họ hỏi: Tên Ngài là chi? thì tôi nói với họ làm sao?14 Đức Chúa Trời phán rằng: Ta là Đấng tự-hữu hằng-hữu ; rồi Ngài lại rằng: Hãy nói cho dân Y‑sơ-ra-ên như vầy: Đấng tự-hữu đã sai ta đến cùng các ngươi.15 Đức Chúa Trời lại phán cùng Môi-se rằng: Ngươi sẽ nói cho dân Y‑sơ-ra-ên như vầy: Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của tổ-phụ các ngươi, Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, Đức Chúa Trời của Y‑sác, Đức Chúa Trời của Gia-cốp, sai ta đến cùng các ngươi. Ấy đó là danh đời đời của ta, ấy sẽ là kỷ-niệm của ta trải qua các đời.16 Hãy đi, hội-hiệp các trưởng-lão Y‑sơ-ra-ên, mà nói cùng họ rằng: Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của tổ-phụ các ngươi, Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, Đức Chúa Trời của Y‑sác, Đức Chúa Trời của Gia-cốp, đã hiện ra cùng ta mà phán rằng: Thật vậy, ta đã thăm-viếng các ngươi, thấy điều họ đãi các ngươi tại xứ Ê‑díp-tô;17 nên ta đã phán rằng: Ta sẽ rút các ngươi ra khỏi cảnh khổ tại xứ Ê‑díp-tô, đặng đem lên xứ của dân Ca-na-an, dân Hê-tít, dân A‑mô-rít, dân Phê-rê-sít, dân Hê-vít, và dân Giê-bu-sít, tức là một xứ đượm sữa và mật.18 Dân-sự sẽ vâng theo lời ngươi; vậy, ngươi và các trưởng-lão Y‑sơ-ra-ên hãy đi yết-kiến vua xứ Ê‑díp-tô mà tâu rằng: Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của dân Hê-bơ-rơ, đã hiện ra cùng chúng tôi. Vậy bây giờ, xin để cho chúng tôi đi đến nơi đồng vắng, cách chừng ba ngày đường, đặng dâng của-lễ cho Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng tôi.19 Vả, ta biết rằng dẫu lấy quyền-lực ép-buộc vua Ê‑díp-tô, thì người cũng chẳng bao giờ cho các ngươi đi!20 Nhưng ta sẽ giơ tay ra hành xứ Ê‑díp-tô bằng các phép lạ ta làm giữa xứ đó, sau rồi họ sẽ cho các ngươi đi.21 Ta sẽ làm cho dân nầy được ơn trước mắt người Ê‑díp-tô; vậy, khi nào các ngươi ra đi, thì sẽ chẳng đi ra tay không;22 nhưng mỗi người đàn-bà sẽ hỏi xin người nữ lân-cận, cùng kẻ ở tạm nhà mình những đồ bằng vàng, bằng bạc và quần-áo, mặc lấy cho con trai con gái mình. Các ngươi sẽ lột trần dân Ê‑díp-tô là như vậy. | |








