Tiếng Việt
  •  Afrikaans
  •  Bahasa Indonesia
  •  Bahasa Melayu
  •  Česky
  •  Deutsch
  •  English
  •  Español
  •  Français
  •  Italiano
  •  Magyar
  •  Nederlands
  •  Polski
  •  Português
  •  Română
  •  Shqip
  •  Tagalog
  •  Türkçe
  •  Ελληνικά
  •  Български
  •  русский
  •  Српски / Srpski
  •  Українська
  •  עברית
  •  العربية
  •  فارسی
  •  हिन्दी
  •  ไทย
  •  中文
  •  日本語
  •  粵語
  •  한국어
Tiền tệ VND
  • BRL - Real Braxin
  • EUR - Euro
  • USD - Đô la Mỹ
  • CAD - Đô la Canada
  • MXN - Peso Mexico
  • RUB - Rúp Nga
  • RON - Leu Romania
  • PLN - Zloty Ba Lan
  • SGD - Đô la Singapore
  • CHF - Franc Thụy sĩ
  • TRY - Lia Thổ Nhĩ Kỳ
  • UAH - Hryvnia Ukraina
  • GBP - Bảng Anh
  • JPY - Yên Nhật
  • AUD - Đô la Australia
  • BGN - Lev Bulgaria
  • CZK - Koruna Cộng hòa Séc
  • DKK - Krone Đan Mạch
  • HKD - Đô la Hồng Kông
  • IDR - Rupiah Indonesia
  • HUF - Forint Hungary
  • KRW - Won Hàn Quốc
  • MYR - Ringgit Malaysia
  • CNY - Nhân dân tệ
  • ARS - Peso Argentina
  • ZAR - Rand Nam Phi
  • ALL - Lek Albania
  • PHP - Peso Philipin
  • RSD - Dinar Serbia
  • ILS - Sheqel Israel mới
  • EGP - Bảng Ai Cập
  • SAR - Riyal Ả Rập Xê-út
  • AED - Dirham UAE
  • IRR - Rial Iran
  • AFN - Afghani Afghanistan
  • IQD - Dinar Iraq
  • INR - Rupee Ấn Độ
  • PKR - Rupee Pakistan
  • THB - Bạt Thái Lan
GoodSalt™
Tìm kiếm
Tài khoản
Xe
  • Tài khoản
  • Hộp đèn
  • Đăng nhập
  • Đăng ký
GoodSalt™
Dẫn đầu thế giới về hình ảnh tôn giáo.
Tiền tệ VND
  • BRL - Real Braxin
  • EUR - Euro
  • USD - Đô la Mỹ
  • CAD - Đô la Canada
  • MXN - Peso Mexico
  • RUB - Rúp Nga
  • RON - Leu Romania
  • PLN - Zloty Ba Lan
  • SGD - Đô la Singapore
  • CHF - Franc Thụy sĩ
  • TRY - Lia Thổ Nhĩ Kỳ
  • UAH - Hryvnia Ukraina
  • GBP - Bảng Anh
  • JPY - Yên Nhật
  • AUD - Đô la Australia
  • BGN - Lev Bulgaria
  • CZK - Koruna Cộng hòa Séc
  • DKK - Krone Đan Mạch
  • HKD - Đô la Hồng Kông
  • IDR - Rupiah Indonesia
  • HUF - Forint Hungary
  • KRW - Won Hàn Quốc
  • MYR - Ringgit Malaysia
  • CNY - Nhân dân tệ
  • ARS - Peso Argentina
  • ZAR - Rand Nam Phi
  • ALL - Lek Albania
  • PHP - Peso Philipin
  • RSD - Dinar Serbia
  • ILS - Sheqel Israel mới
  • EGP - Bảng Ai Cập
  • SAR - Riyal Ả Rập Xê-út
  • AED - Dirham UAE
  • IRR - Rial Iran
  • AFN - Afghani Afghanistan
  • IQD - Dinar Iraq
  • INR - Rupee Ấn Độ
  • PKR - Rupee Pakistan
  • THB - Bạt Thái Lan
  Tiếng Việt
  •  Afrikaans
  •  Bahasa Indonesia
  •  Bahasa Melayu
  •  Česky
  •  Deutsch
  •  English
  •  Español
  •  Français
  •  Italiano
  •  Magyar
  •  Nederlands
  •  Polski
  •  Português
  •  Română
  •  Shqip
  •  Tagalog
  •  Türkçe
  •  Ελληνικά
  •  Български
  •  русский
  •  Српски / Srpski
  •  Українська
  •  עברית
  •  العربية
  •  فارسی
  •  हिन्दी
  •  ไทย
  •  中文
  •  日本語
  •  粵語
  •  한국어
Tìm kiếm
Chuyển đến phần đầu của thư viện hình ảnh
In Prayer
Chuyển đến phần đầu của thư viện hình ảnh

In Prayer

Sản phẩm
Image ID
lwjas0058
Description
A womans face bowed in prayer.
Nghệ sĩ
Lars Justinen
Chi tiết hình ảnh
Thêm thông tin
Từ khoácầu nguyện   cầu nguyện   cầu nguyện   cúi đầu   forgiveness   hiệp thông   humble   kiến nghị   lòng sùng kính   thờ phượng   woman  
Secondary Keywordsăn năn   ăn năn   ăn năn   cảm giác tội lỗi   cây cung   ethnic   female   forgive   forgiven   gấp   giao tiếp   girl   hand   hispanic   peace   person   reverence   siết chặt   sự ăn năn   tay   teen   teenager   tìm kiếm   đầu  
Scriptures1 John 1   1 Thessalonians 5   1 Timothy 2   CÔNG-VỤ CÁC SỨ-ĐỒ 6   LU-CA 11   LU-CA 6   MÁC 11   MÁC 13   MÁC 14   Matthew 5   Matthew 6   Psalms 5   Psalms 54   Psalms 6   Romans 8  

1 John

1 Điều có từ trước hết, là điều chúng tôi đã nghe, điều mắt chúng tôi đã thấy, điều chúng tôi đã ngắm và tay chúng tôi đã rờ, về Lời sự sống; ---_2 vì sự sống đã bày-tỏ ra, chúng tôi có thấy, và đang làm chứng cho, chúng tôi rao-truyền cho anh em sự sống đời đời vốn ở cùng Đức Chúa Cha và đã bày-tỏ ra cho chúng tôi rồi;_---3 chúng tôi lấy điều đã thấy đã nghe mà truyền cho anh em, hầu cho anh em cũng được giao-thông với chúng tôi. Vả, chúng tôi vẫn được giao-thông với Đức Chúa Cha, và với Con Ngài là Đức Chúa Jêsus-Christ.4 Chúng tôi viết những điều đó cho anh em, hầu cho sự vui-mừng của chúng tôi được đầy-dẫy.5 Nầy là lời truyền-giảng mà chúng tôi đã nghe nơi Ngài và truyền lại cho anh em rằng Đức Chúa Trời là sự sáng, trong Ngài chẳng có sự tối-tăm đâu.6 Ví bằng chúng ta nói mình được giao-thông với Ngài, mà còn đi trong sự tối-tăm, ấy là chúng ta nói dối và không làm theo lẽ thật.7 Nhưng, nếu chúng ta đi trong sự sáng cũng như chính mình Ngài ở trong sự sáng, thì chúng ta giao-thông cùng nhau; và huyết của Đức Chúa Jêsus, Con Ngài, làm sạch mọi tội chúng ta.8 Ví bằng chúng ta nói mình không có tội chi hết, ấy là chính chúng ta lừa-dối mình, và lẽ thật không ở trong chúng ta.9 Còn nếu chúng ta xưng tội mình, thì Ngài là thành-tín công-bình để tha tội cho chúng ta, và làm cho chúng ta sạch mọi điều gian-ác.10 Nhược bằng chúng ta nói mình chẳng từng phạm tội, ấy là chúng ta cho Ngài là kẻ nói dối, lời Ngài không ở trong chúng ta.

1 Thessalonians

1 Hỡi anh em, về thời và kỳ, thì không cần viết cho anh em;2 vì chính anh em biết rõ lắm rằng ngày của Chúa sẽ đến như kẻ trộm trong ban đêm vậy.3 Khi người ta sẽ nói rằng: Bình-hòa và yên-ổn, thì tai-họa thình-lình vụt đến, như sự đau-đớn xảy đến cho người đàn-bà có nghén, và người ta chắc không tránh khỏi đâu.4 Nhưng, hỡi anh em, anh em chẳng phải ở nơi tối-tăm, nên nỗi ngày đó đến thình-lình cho anh em như kẻ trộm.5 Anh em đều là con của sự sáng và con của ban ngày. Chúng ta không phải thuộc về ban đêm, cũng không phải thuộc về sự mờ-tối.6 Vậy, chúng ta chớ ngủ như kẻ khác, nhưng phải tỉnh-thức và dè-giữ.7 Vì kẻ ngủ thì ngủ ban đêm, kẻ say thì say ban đêm.8 Nhưng chúng ta thuộc về ban ngày, nên hãy dè-giữ, mặc áo-giáp bằng đức-tin và lòng yêu-thương, lấy sự trông-cậy về sự cứu-rỗi làm mão-trụ.9 Vì Đức Chúa Trời chẳng định sẵn cho chúng ta bị cơn thạnh-nộ, nhưng cho được sự giải-cứu bởi Đức Chúa Jêsus-Christ chúng ta,10 là Đấng đã chết vì chúng ta, hầu cho chúng ta hoặc thức hoặc ngủ, đều được đồng sống với Ngài.11 Vậy thì anh em hãy khuyên-bảo nhau, gây dựng cho nhau, như anh em vẫn thường làm.12 Hỡi anh em, xin anh em kính-trọng kẻ có công-khó trong vòng anh em, là kẻ tuân-theo Chúa mà chỉ-dẫn và dạy-bảo anh em.13 Hãy lấy lòng rất yêu-thương đối với họ vì cớ công-việc họ làm. Hãy ở cho hòa-thuận với nhau.14 Nhưng, hỡi anh em, xin anh em hãy răn-bảo những kẻ ăn‑ở bậy-bạ, yên-ủi những kẻ ngã lòng, nâng-đỡ những kẻ yếu-đuối, phải nhịn-nhục đối với mọi người.15 Hãy giữ, đừng có ai lấy ác báo ác cho kẻ khác; nhưng hãy tìm điều thiện luôn luôn, hoặc trong vòng anh em, hoặc đối với thiên-hạ.16 Hãy vui-mừng mãi mãi,17 cầu-nguyện không thôi,18 phàm việc gì cũng phải tạ ơn Chúa; vì ý‑muốn của Đức Chúa Trời trong Đức Chúa Jêsus-Christ đối với anh em là như vậy.19 Chớ dập tắt Thánh-Linh;20 chớ khinh-dể các lời tiên-tri;21 hãy xem-xét mọi việc, điều chi lành thì giữ lấy.22 Bất cứ việc gì tựa như điều ác, thì phải tránh đi.23 Nguyền xin chính Đức Chúa Trời bình-an khiến anh em nên thánh trọn-vẹn, và nguyền xin tâm-thần, linh-hồn, và thân-thể của anh em đều được giữ vẹn, không chỗ trách được, khi Đức Chúa Jêsus-Christ chúng ta đến!24 Đấng đã gọi anh em là thành-tín, chính Ngài sẽ làm việc đó.25 Hỡi anh em, hãy cầu-nguyện cho chúng tôi với.26 Hãy lấy cái hôn thánh mà chào hết thảy anh em.27 Tôi nhân Chúa nài-xin anh em hãy đọc thơ nầy cho hết thảy anh em đều nghe.28 Nguyền xin ân-điển của Đức Chúa Jêsus-Christ, Chúa chúng ta, ở với anh em!

1 Timothy

1 Vậy, trước hết mọi sự ta dặn rằng, phải khẩn-nguyện, cầu-xin, kêu-van, tạ ơn cho mọi người,2 cho các vua, cho hết thảy các bậc cầm-quyền, để chúng ta được lấy điều nhân-đức và thành-thật mà ở đời cho bình-tịnh yên-ổn.3 Ấy là một sự lành và đẹp mắt Đức Chúa Trời, là Cứu-Chúa chúng ta,4 Ngài muốn cho mọi người được cứu-rỗi và hiểu-biết lẽ thật.5 Vì chỉ có một Đức Chúa Trời, và chỉ có một Đấng Trung-bảo ở giữa Đức Chúa Trời và loài người, tức là Đức Chúa Jêsus-Christ, là người;6 Ngài đã phó chính mình Ngài làm giá chuộc mọi người. Ấy là lời chứng đã làm đúng kỳ7 (ta nói thật, không nói dối), vì lời chứng ấy, ta đã được cử làm thầy giảng, làm sứ-đồ và giáo-sư cho dân ngoại, để dạy họ về đức-tin và về lẽ thật.8 Vậy, ta muốn những người đàn-ông đều giơ tay thánh-sạch lên trời, mà cầu-nguyện khắp mọi nơi, chớ có giận-dữ và cãi-cọ.9 Ta cũng muốn rằng những người đàn-bà ăn-mặc một cách gọn-ghẽ, lấy nết-na và đức-hạnh giồi mình, không dùng những tóc-gióc, vàng, châu-ngọc và áo-quần quí-giá,10 nhưng dùng việc lành, theo lẽ đương-nhiên của người đàn-bà tin-kính Chúa.11 Đàn-bà phải yên-lặng mà nghe dạy, lại phải vâng-phục mọi đàng.12 Ta không cho phép đàn-bà dạy-dỗ, cũng không được cầm quyền trên đàn-ông; nhưng phải ở yên-lặng.13 Vì A‑đam được dựng nên trước nhứt, rồi mới tới Ê‑va.14 Lại không phải A‑đam bị dỗ-dành, bèn là người đàn-bà bị dỗ-dành mà sa vào tội-lỗi.15 Dầu vậy, nếu đàn-bà lấy đức-hạnh mà bền-đỗ trong đức-tin, trong sự yêu-thương, và trong sự nên thánh, thì sẽ nhân đẻ con mà được cứu-rỗi.

Acts

1 Trong lúc đó, bởi số môn-đồ càng thêm lên, nên người Hê-lê-nít phàn-nàn nghịch cùng người Hê-bơ-rơ, vì những người góa-bụa của họ đã bị bỏ-bê trong sự cấp phát hằng ngày.2 Mười hai sứ-đồ bèn gọi hết thảy môn-đồ nhóm lại, mà nói rằng: Bỏ sự dạy đạo Đức Chúa Trời mà giúp việc bàn-tiệc thật chẳng xứng-hợp.3 Vậy anh em hãy chọn trong bọn mình bảy người có danh tốt, đầy dẫy Đức Thánh-Linh và trí-khôn, rồi chúng ta sẽ giao việc nầy cho.4 Còn chúng ta sẽ cứ chuyên lo về sự cầu-nguyện và chức-vụ giảng đạo.5 Cả hội đều lấy lời đó làm đẹp lòng, bèn cử Ê‑tiên, là người đầy đức-tin và Đức Thánh-Linh, Phi-líp, Bô-cô-rơ, Ni-ca-no, Ti-môn, Ba-mê-na và Ni-cô-la, là người An-ti-ốt mới theo đạo Giu-đa;6 và trình bảy người đó cho các sứ-đồ; các sứ-đồ cầu-nguyện rồi thì đặt tay lên.7 Đạo Đức Chúa Trời càng ngày càng tràn ra, số môn đồ tại thành Giê-ru-sa-lem thêm lên nhiều lắm. Cũng có rất nhiều thầy tế-lễ vâng-theo đạo~ nữa.8 Ê‑tiên được đầy ơn và quyền, làm dấu kỳ phép lạ rất lớn trong dân.9 Nhưng có mấy hội-viên của nhà hội gọi là nhà hội của bọn được tự-do, với những người quê ở Sy-ren, người quê ở A‑léc-xan-đơ, cùng người Giu-đa ở xứ Si-li-si và xứ A‑si, nổi lên mà cãi-lẫy cùng Ê‑tiên.10 Song chúng không chống lại nổi với trí-khôn người cùng với Đức Thánh-Linh, là Đấng người nhờ mà nói,11 bèn xui-xiểm mấy người đặng nói rằng: Chúng ta đã nghe người nói ra những lời phạm đến Môi-se và Đức Chúa Trời.12 Chúng xúi dân-sự, các trưởng lão và các thầy thông-giáo, rồi xông vào người, dùng sức-mạnh bắt và điệu đến trước tòa công-luận.13 Chúng đặt ra những kẻ chứng dối, nói rằng: Người nầy hằng nói những lời phạm đến nơi thánh và luật-pháp.14 Vì chưng chúng ta đã nghe người nói rằng Jêsus ở Na-xa-rét nầy sẽ phá nơi đây và đổi tục-lệ mà Môi-se đã truyền lại cho chúng ta.15 Bấy giờ, phàm những người ngồi tại tòa công-luận đều ngó chăm Ê‑tiên, thấy mặt người như mặt thiên-sứ vậy.

Luke

1 Có một ngày, Đức Chúa Jêsus cầu-nguyện, ở nơi kia. Khi cầu-nguyện xong, một môn-đồ thưa Ngài rằng: Lạy Chúa, xin dạy chúng tôi cầu-nguyện, cũng như Giăng đã dạy môn-đồ mình.2 Ngài phán rằng: Khi các ngươi cầu-nguyện, hãy nói: Lạy Cha! Danh Cha được thánh; nước Cha được đến;3 xin cho chúng tôi ngày nào đủ bánh ngày ấy;4 xin tha tội chúng tôi, vì chúng tôi cũng tha kẻ mích lòng mình; và xin chớ đem chúng tôi vào sự cám-dỗ!5 Đoạn, Ngài phán cùng môn-đồ rằng: Nếu một người trong các ngươi có bạn-hữu, nửa đêm đến nói rằng: Bạn ơi, cho tôi mượn ba cái bánh.6 vì người bạn tôi đi đường mới tới, tôi không có chi đãi người.7 Nếu người kia ở trong nhà trả lời rằng: Đừng khuấy-rối tôi, cửa đóng rồi, con-cái và tôi đã đi ngủ, không dậy được mà lấy bánh cho anh; ---_8 ta nói cùng các ngươi, dầu người ấy không chịu dậy cho bánh vì là bạn mình, nhưng vì cớ người kia làm rộn, sẽ dậy và cho người đủ sự cần-dùng.9 Ta lại nói cùng các ngươi: Hãy xin, sẽ ban cho; hãy tìm, sẽ gặp; hãy gõ cửa, sẽ mở cho.10 Vì hễ ai xin thì được, ai tìm thì gặp, và sẽ mở cửa cho ai gõ.11 Trong các ngươi có ai làm cha, khi con mình xin bánh mà cho đá chăng? Hay là xin cá, mà cho rắn thay vì cá chăng?12 Hay là xin trứng, mà cho bò-cạp chăng?13 Vậy nếu các ngươi là người xấu, còn biết cho con-cái mình vật tốt thay, huống chi Cha các ngươi ở trên trời lại chẳng ban Đức Thánh-Linh cho người xin Ngài!14 Đức Chúa Jêsus đuổi một quỉ câm; khi quỉ ra khỏi, người câm liền nói được. Dân-chúng đều lấy làm lạ;15 song có mấy kẻ nói rằng: Người nầy nhờ Bê-ên-xê-bun là chúa quỉ mà trừ quỉ.16 Kẻ khác muốn thử Ngài, thì xin Ngài một dấu lạ từ trời xuống.17 Đức Chúa Jêsus biết ý‑tưởng họ, bèn phán rằng: Nước nào tự chia-rẽ nhau thì tan-hoang, nhà nào tự chia-rẽ nhau thì đổ xuống.18 Vậy, nếu quỉ Sa-tan tự chia-rẽ nhau, thì nước nó còn sao được, vì các ngươi nói ta nhờ Bê-ên-xê-bun mà trừ quỉ?19 Nếu ta nhờ Bê-ên-xê-bun mà trừ quỉ, thì con các ngươi nhờ ai mà trừ quỉ? Bởi vậy, chính con các ngươi sẽ làm quan án các ngươi.20 Nhưng nếu ta cậy ngón tay Đức Chúa Trời mà trừ quỉ, thì nước Đức Chúa Trời đã đến nơi các ngươi rồi.21 Khi một người mạnh sức cầm khí-giới giữ cửa nhà mình, thì của-cải nó vững-vàng.22 Nhưng có người khác mạnh hơn đến thắng được, thì cướp lấy khí-giới người kia đã nhờ-cậy, và phân-phát sạch của-cải.23 Phàm ai không theo ta, thì nghịch cùng ta, ai không thâu-hiệp với ta, thì tan-lạc.24 Khi tà-ma đã ra khỏi một người, thì đi dông-dài các nơi khô-khan để kiếm chỗ nghỉ. Kiếm không được, thì nó nói rằng: Ta sẽ trở về nhà ta là nơi ta mới ra khỏi.25 Nó trở về, thấy nhà quét sạch và dọn-dẹp tử-tế,26 bèn đi rủ bảy quỉ khác dữ hơn mình vào nhà mà ở; vậy, số-phận người nầy lại khốn-khổ hơn phen trước.27 Đức Chúa Jêsus đương phán những điều ấy, có một người đàn-bà ở giữa dân-chúng cất tiếng thưa rằng: Phước cho dạ đã mang Ngài và vú đã cho Ngài bú!28 Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Những kẻ nghe và giữ lời Đức Chúa Trời còn có phước hơn!29 Khi dân-chúng nhóm lại đông lắm, Đức Chúa Jêsus phán rằng: Dòng-dõi nầy là dòng-dõi độc-ác; họ xin một dấu lạ, song sẽ không cho dấu lạ nào khác hơn dấu lạ của Giô-na.30 Vì Giô-na là dấu lạ cho dân thành Ni-ni-ve, thì cũng một thể ấy, Con người sẽ là dấu lạ cho dòng-dõi nầy.31 Đến ngày phán-xét, nữ-hoàng Nam-phương sẽ đứng dậy với người của dòng-dõi nầy và lên án họ, vì người từ nơi đầu-cùng đất đến nghe lời khôn-ngoan vua Sa-lô-môn, mà nầy, ở đây có Đấng hơn vua Sa-lô-môn!32 Đến ngày phán-xét, dân thành Ni-ni-ve sẽ đứng dậy với người của dòng-dõi nầy và lên án họ, vì dân ấy đã nghe lời Giô-na giảng-dạy và ăn-năn; mà nầy, ở đây có Đấng hơn Giô-na!33 Không ai thắp đèn mà để chỗ khuất hay là dưới thùng, nhưng để trên chân đèn, hầu cho kẻ vào được thấy sáng.34 Mắt là đèn của thân-thể; nếu mắt ngươi sõi-sàng, cả thân-thể ngươi được sáng-láng; song nếu mắt ngươi xấu, thân-thể ngươi phải tối-tăm.35 Ấy vậy, hãy coi chừng kẻo sự sáng trong mình ngươi hóa ra sự tối chăng.36 Nếu cả thân-thể ngươi sáng-láng, không có phần nào tối-tăm, thì sẽ được sáng hết thảy, cũng như khi có cái đèn soi sáng cho ngươi vậy.37 Đức Chúa Jêsus đương phán, có một người Pha-ri-si mời Ngài về nhà dùng bữa. Ngài vào ngồi bàn.38 Người Pha-ri-si thấy Ngài không rửa trước bữa ăn, thì lấy làm lạ.39 Nhưng Chúa phán rằng: Hỡi các ngươi là người Pha-ri-si, các ngươi rửa sạch bề ngoài chén và mâm, song bề trong đầy sự trộm-cướp và điều dữ.40 Hỡi kẻ dại-dột! Đấng đã làm nên bề ngoài, há không làm nên bề trong nữa sao?41 Thà các ngươi lấy của mình có mà bố-thí, thì mọi điều sẽ sạch cho các ngươi.42 Song khốn cho các ngươi, người Pha-ri-si, vì các ngươi, nộp một phần mười về bạc-hà, hồi-hương, cùng mọi thứ rau, còn sự công-bình và sự kính-mến Đức Chúa Trời, thì các ngươi bỏ qua! Ấy là các việc phải làm, mà cũng không nên bỏ qua các việc khác.43 Khốn cho các ngươi, người Pha-ri-si, vì các ngươi ưa ngôi cao nhứt trong nhà hội, và thích người ta chào mình giữa chợ!44 Khốn cho các ngươi, vì các ngươi giống như mả loạn, người ta bước lên trên mà không biết!45 Một thầy dạy luật bèn cất tiếng nói rằng: Thưa thầy, thầy nói vậy cũng làm sỉ-nhục chúng tôi.46 Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Khốn cho các ngươi nữa, là thầy dạy luật, vì các ngươi chất cho người ta gánh nặng khó mang, mà tự mình thì không động ngón tay đến!47 Khốn cho các ngươi, vì các ngươi xây mồ-mả các đấng tiên-tri mà tổ-phụ mình đã giết!48 Như vậy, các ngươi làm chứng và ưng-thuận việc tổ-phụ mình đã làm; vì họ đã giết các đấng tiên-tri, còn các ngươi lại xây mồ cho.49 Vậy nên, sự khôn-ngoan của Đức Chúa Trời đã phán rằng: Ta sẽ sai đấng tiên-tri và sứ-đồ đến cùng chúng nó; chúng nó sẽ giết kẻ nầy, bắt-bớ kẻ kia,50 hầu cho huyết mọi đấng tiên-tri đổ ra từ khi sáng-thế, cứ dòng-dõi nầy mà đòi,51 là từ huyết A‑bên cho đến huyết Xa-cha-ri đã bị giết giữa khoảng bàn-thờ và đền-thờ; phải, ta nói cùng các ngươi, sẽ cứ dòng-dõi nầy mà đòi huyết ấy.52 Khốn cho các ngươi, là thầy dạy luật, vì các ngươi đã đoạt lấy chìa khóa của sự biết, chính mình không vào, mà người khác muốn vào, lại ngăn-cấm không cho!53 Khi Đức Chúa Jêsus ra khỏi đó rồi, các thầy thông-giáo và người Pha-ri-si bèn ra sức ép Ngài dữ-tợn, lấy nhiều câu hỏi khêu-chọc Ngài,54 và lập mưu để bắt-bẻ lời nào từ miệng Ngài nói ra.

Luke

1 Nhằm ngày Sa-bát, Đức Chúa Jêsus đi qua giữa đồng lúa mì, môn-đồ bứt bông lúa, lấy tay vò đi và ăn.2 Có mấy người Pha-ri-si nói rằng: Sao các ngươi làm điều không nên làm trong ngày Sa-bát?3 Đức Chúa Jêsus phán rằng: Vậy các ngươi chưa đọc chuyện vua Đa-vít làm trong khi vua cùng kẻ đi theo bị đói sao?4 Thể nào vua vào đền Đức Chúa Trời, lấy bánh bày ra mà ăn, và cho kẻ đi theo ăn nữa, dầu là bánh chỉ các thầy tế-lễ mới được phép ăn thôi?5 Ngài lại phán rằng: Con người cũng là Chúa ngày Sa-bát.6 Một ngày Sa-bát khác, Đức Chúa Jêsus vào nhà hội dạy-dỗ. Tại đó, có một người bàn tay hữu bị teo.7 Vả, các thầy thông-giáo và người Pha-ri-si chăm-chỉ xem Ngài, coi thử Ngài có chữa bịnh trong ngày Sa-bát chăng, để tìm dịp mà cáo Ngài.8 Nhưng Ngài biết ý‑tưởng họ, nên phán cùng người teo tay rằng: Hãy chờ dậy, đứng giữa chúng ta. Người ấy chờ dậy, và đứng lên.9 Đức Chúa Jêsus liền phán cùng họ rằng: Ta hỏi các ngươi: Trong ngày Sa-bát, nên làm điều lành hay là làm điều dữ, nên cứu người hay là giết người?10 Đoạn, Ngài lấy mắt liếc khắp mọi người xung-quanh mình, rồi phán cùng người bịnh rằng: Hãy giơ tay ra. Người giơ ra, thì tay được lành.11 Nhưng họ giận lắm, bèn bàn cùng nhau về việc mình có thể xử với Đức Chúa Jêsus cách nào.12 Trong lúc đó, Đức Chúa Jêsus đi lên núi để cầu-nguyện; và thức thâu đêm cầu-nguyện Đức Chúa Trời.13 Đến sáng ngày, Ngài đòi môn-đồ đến, chọn mười hai người gọi là sứ-đồ:14 Si-môn, Ngài đặt tên là Phi-e-rơ, Anh-rê em ruột của Phi-e-rơ, Gia-cơ và Giăng, Phi-líp và Ba-thê-lê-my,15 Ma-thi‑ơ, và Thô-ma, Gia-cơ con của A‑phê, Si-môn gọi là Xê-lốt,16 Giu-đe con của Gia-cơ, và Giu-đa Ích-ca-ri-ốt là kẻ phản Ngài.17 Kế đó, Ngài cùng môn-đồ xuống, dừng lại nơi đồng bằng. Ở đó, có nhiều môn-đồ Ngài cùng đoàn dân rất đông từ khắp xứ Giu-đê, thành Giê-ru-sa-lem, và miền biển Ty-rơ, Si-đôn mà đến, để nghe Ngài dạy và cho được chữa lành bịnh mình.18 Những kẻ mắc tà-ma khuấy-hại cũng đều được lành.19 Cả đoàn dân đến kiếm cách rờ Ngài, vì từ Ngài có quyền-phép ra, chữa lành hết mọi người.20 Đức Chúa Jêsus bèn ngước mắt ngó môn-đồ, mà phán rằng: Phước cho các ngươi nghèo-khó, vì nước Đức Chúa Trời thuộc về các ngươi!21 Phước cho các ngươi hiện đương đói, vì sẽ được no-đủ! Phước cho các ngươi hiện đương khóc-lóc, vì sẽ được vui-mừng!22 Phước cho các ngươi khi vì cớ Con người, thiên-hạ sẽ ghét, đuổi, mắng-nhiếc các ngươi, bỏ tên các ngươi như đồ ô‑uế!23 Ngày đó, hãy vui-vẻ, nhảy-nhót và mừng-rỡ, vì phần thưởng các ngươi trên trời sẽ lớn lắm: Bởi tổ-phụ họ cũng đối-đãi các đấng tiên-tri dường ấy.24 Song, khốn cho các ngươi là người giàu-có, vì đã được sự yên-ủi của mình rồi!25 Khốn cho các ngươi là kẻ hiện đương no, vì sẽ đói! Khốn cho các ngươi là kẻ hiện đương cười, vì sẽ để tang và khóc-lóc!26 Khốn cho các ngươi, khi mọi người sẽ khen các ngươi, vì tổ-phụ họ cũng xử với các tiên-tri giả như vậy!27 Nhưng ta phán cùng các ngươi, là người nghe ta: Hãy yêu kẻ thù mình, làm ơn cho kẻ ghét mình,28 chúc phước cho kẻ rủa mình, và cầu-nguyện cho kẻ sỉ-nhục mình.29 Ai vả ngươi má bên nầy, hãy đưa luôn má bên kia cho họ; còn nếu ai giựt áo ngoài của ngươi, thì cũng đừng ngăn họ lấy luôn áo trong.30 Hễ ai xin, hãy cho, và nếu có ai đoạt lấy của các ngươi, thì đừng đòi lại.31 Các ngươi muốn người ta làm cho mình thể nào, hãy làm cho người ta thể ấy.32 Nếu các ngươi yêu kẻ yêu mình, thì có ơn chi? Người có tội cũng yêu kẻ yêu mình.33 Nếu các ngươi làm ơn cho kẻ làm ơn mình, thì có ơn chi? Người có tội cũng làm như vậy.34 Nếu các ngươi cho ai mượn mà mong họ trả, thì có ơn chi? Người có tội cũng cho người có tội mượn, để được thâu lại y số.35 Song các ngươi hãy yêu kẻ thù mình; hãy làm ơn, hãy cho mượn, mà đừng ngã lòng. Vậy, phần thưởng của các ngươi sẽ lớn, và các ngươi sẽ làm con của Đấng Rất-Cao, vì Ngài lấy nhân-từ đối-đãi kẻ bạc và kẻ dữ.36 Hãy thương-xót như Cha các ngươi hay thương-xót.37 Đừng đoán-xét ai, thì các ngươi khỏi bị đoán-xét; đừng lên án ai, thì các ngươi khỏi bị lên án; hãy tha-thứ, người sẽ tha-thứ mình.38 Hãy cho, người sẽ cho mình; họ sẽ lấy đấu lớn, nhận, lắc cho đầy tràn, mà nộp trong lòng các ngươi; vì các ngươi lường mực nào, thì họ cũng lường lại cho các ngươi mực ấy.39 Ngài cũng phán cùng họ một thí-dụ rằng: Kẻ mù có thể dắt kẻ mù được chăng? Cả hai há chẳng cùng té xuống hố sao?40 Môn-đồ không hơn thầy; nhưng hễ môn-đồ được trọn-vẹn thì sẽ bằng thầy mình.41 Sao ngươi nhìn thấy cái rác trong mắt anh em mình, mà không thấy cây đà trong mắt ngươi?42 Sao ngươi nói được với anh em rằng: Anh ơi, để tôi lấy cái rác trong mắt anh ra, còn ngươi, thì không thấy cây đà trong mắt mình? Hỡi kẻ giả-hình, hãy lấy cây đà ra khỏi mắt mình trước đã, rồi mới thấy rõ mà lấy cái rác ra khỏi mắt anh em.43 Cây sanh trái xấu không phải là cây tốt, cây sanh trái tốt không phải là cây xấu;44 vì hễ xem trái thì biết cây. Người ta không hái được trái vả nơi bụi gai, hay là hái trái nho nơi chòm kinh-cước.45 Người lành bởi lòng chứa điều thiện mà phát ra điều thiện, kẻ dữ bởi lòng chứa điều ác mà phát ra điều ác; vì do sự đầy-dẫy trong lòng mà miệng nói ra.46 Sao các ngươi gọi ta: Chúa, Chúa, mà không làm theo lời ta phán?47 Ta sẽ chỉ cho các ngươi biết kẻ nào đến cùng ta, nghe lời ta, và làm theo, thì giống ai.48 Kẻ ấy giống như một người kia cất nhà, đào đất cho sâu, xây nền trên vầng đá: Nước tràn-lan, dòng nước chảy mạnh xô vào nhà đó, nhưng không xô-động được, vì đã cất chắc-chắn.49 Song kẻ nào nghe lời ta mà không làm theo, thì giống như một người kia cất nhà trên đất không xây nền: Dòng nước chảy mạnh xô vào nhà đó, tức thì nhà sụp xuống, và sự hư-hại lớn-lao.

Mark

1 Khi tới gần thành Giê-ru-sa-lem, bên làng Bê-pha-giê và làng Bê-tha-ni, ngang núi Ô‑li-ve, Đức Chúa Jêsus sai hai môn-đồ đi,2 và phán rằng: Hãy đi đến làng ngay trước mặt các ngươi; vừa khi vào đó, thấy một con lừa con đương buộc, chưa có ai cỡi; hãy mở nó ra, dắt về cho ta.3 Hoặc có ai hỏi các ngươi rằng: Vì sao làm điều đó? hãy đáp lại: Chúa cần dùng nó, tức thì họ sẽ cho dắt lừa về đây.4 Hai người đi, thì thấy lừa con đương buộc ở ngoài trước cửa, chỗ đường quẹo, bèn mở ra.5 Có mấy kẻ trong những người ở đó hỏi rằng: Các ngươi mở lừa con đó làm chi?6 Hai người trả lời theo Đức Chúa Jêsus đã dặn; thì họ để cho đi.7 Hai người dắt lừa con về cho Đức Chúa Jêsus, lấy áo mình trải trên nó; rồi Ngài cỡi lên.8 Nhiều người trải áo mình trên đường; lại có kẻ rải nhánh cây chặt trong đồng ruộng.9 Người đi trước kẻ theo sau đều la lên rằng: Hô-sa-na! Đáng khen-ngợi cho Đấng nhân danh Chúa mà đến!10 Phước cho nước đến, là nước vua Đa-vít, tổ-phụ chúng ta! Hô-sa-na ở trên nơi rất cao!11 Đức Chúa Jêsus vào thành Giê-ru-sa-lem, đến nơi đền-thờ; đoạn, liếc mắt xem mọi sự chung-quanh, thì trời đã tối, Ngài bèn ra, đặng đi tới làng Bê-tha-ni với mười hai sứ-đồ.12 Sáng ngày, khi đã lìa làng Bê-tha-ni rồi, thì Ngài đói.13 Vừa thấy đàng xa một cây vả có lá, Ngài đến đó xem hoặc có chi chăng; song, tới gần rồi, chỉ thấy có lá mà thôi, vì bấy giờ không phải mùa vả.14 Ngài bèn cất tiếng phán cùng cây vả rằng: Chẳng hề có ai ăn trái của mầy nữa! Các môn-đồ đều nghe lời ấy.15 Đoạn, đến thành Giê-ru-sa-lem; Đức Chúa Jêsus vào đền-thờ, đuổi những kẻ buôn-bán ở đó, lại lật-đổ bàn những người đổi bạc, và ghế những kẻ bán bồ-câu.16 Ngài cấm không cho ai được đem đồ gì đi ngang qua đền-thờ.17 Rồi Ngài dạy-dỗ chúng mà rằng: Há chẳng có lời chép: Nhà ta sẽ gọi là nhà cầu-nguyện của muôn dân hay sao? Nhưng các ngươi đã làm thành cái hang trộm-cướp.18 Các thầy tế-lễ cả và các thầy thông-giáo nghe mấy lời, bèn kiếm cách diệt Ngài; vì họ sợ Ngài, tại cả đoàn dân cảm-động sự dạy-dỗ của Ngài lắm.19 Đến chiều, Ngài và môn-đồ ra khỏi thành.20 Sáng hôm sau, khi đi ngang qua, thấy cây vả đã khô cho tới rễ;21 bấy giờ Phi-e-rơ nhớ lại chuyện đã qua, thưa cùng Ngài rằng: Thầy, coi kìa! Cây vả thầy đã rủa nay khô đi rồi.22 Đức Chúa Jêsus cất tiếng phán rằng: Hãy có đức-tin đến Đức Chúa Trời.23 Quả thật, ta nói cùng các ngươi, ai sẽ biểu hòn núi nầy rằng: Phải cất mình lên, và quăng xuống biển, nếu ngươi chẳng nghi-ngại trong lòng, nhưng tin chắc lời mình nói sẽ ứng-nghiệm, thì điều đó sẽ thành cho.24 Bởi vậy ta nói cùng các ngươi: Mọi điều các ngươi xin trong lúc cầu-nguyện, hãy tin đã được, tất điều đó sẽ ban cho các ngươi.25 Khi các ngươi đứng cầu-nguyện, nếu có sự gì bất-bình cùng ai, thì hãy tha-thứ, để Cha các ngươi ở trên trời cũng tha lỗi cho các ngươi.27 Chúa và môn-đồ trở lại thành Giê-ru-sa-lem. Ngài đang đi dạo trong đền-thờ, thì các thầy tế-lễ cả, các thầy thông-giáo, và các trưởng-lão tới gần Ngài,28 mà hỏi rằng: Thầy lấy quyền-phép nào làm những điều nầy, hoặc ai đã cho thầy quyền-phép làm những điều ấy?29 Đức Chúa Jêsus phán rằng: Ta cũng hỏi các ngươi một câu; hãy trả lời cho ta, thì ta sẽ nói cho các ngươi biết ta làm những điều đó bởi quyền phép nào.30 Phép báp-têm của Giăng đến bởi trên trời hay là bởi người ta? Hãy trả lời cho ta đi.31 Vả, họ bàn với nhau như vầy: Nếu chúng ta nói: Bởi trên trời, thì người sẽ nói rằng: Vậy, sao các ngươi không tin lời Giăng?32 Bằng chúng ta nói trái lại: Bởi người ta?… Họ sợ dân-chúng, vì ai nấy đều tin Giăng thật là Đấng tiên-tri.33 Nên họ thưa lại cùng Đức Chúa Jêsus rằng: Chúng tôi không biết. Đức Chúa Jêsus bèn phán cùng họ rằng: Ta cũng không nói cho các ngươi biết ta nhờ quyền-phép nào mà làm những điều nầy.

Mark

1 Đức Chúa Jêsus vừa ra khỏi đền-thờ, có một người môn-đồ thưa cùng Ngài rằng: Thưa thầy, hãy xem đá và các nhà nầy là dường nào!2 Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Ngươi thấy các nhà lớn nầy ư? Rồi ra sẽ không còn một hòn đá sót lại trên một hòn khác nữa: Cả thảy đều đổ xuống.3 Ngài đương ngồi trên núi Ô‑li-ve, đối ngang đền-thờ, thì Phi-e-rơ, Gia-cơ, Giăng và Anh-rê hỏi riêng Ngài rằng:4 Xin thầy nói cho chúng tôi biết lúc nào các điều đó xảy đến, và có điềm chi cho người ta biết các sự đó sẽ hoàn-thành?5 Đức Chúa Jêsus khởi phán rằng: Hãy giữ mình kẻo có ai lừa-dối các ngươi chăng.6 Có nhiều kẻ sẽ lấy danh ta mà đến, xưng rằng: Chính ta là Đấng Christ! Họ sẽ dỗ-dành nhiều người.7 Khi các ngươi nghe nói về giặc và nghe tiếng đồn về giặc, thì đừng bối-rối: Những sự ấy phải xảy đến; nhưng chưa là cuối-cùng.8 Vì dân nầy sẽ dấy lên nghịch cùng dân khác, nước nọ nghịch cùng nước kia; cũng sẽ có động đất nhiều nơi, và đói-kém. Đó chỉ là đầu sự khốn-khổ mà thôi.9 Còn các ngươi, phải giữ mình; họ sẽ nộp các ngươi trước tòa-án; các ngươi sẽ bị đánh trong các nhà hội, và vì cớ ta, sẽ đứng trước mặt các quan tổng-đốc và các vua, để làm chứng trước mặt họ.10 Nhưng trước hết Tin-lành phải được giảng ra cho khắp muôn dân đã.11 Vả, khi họ điệu các ngươi đi nộp, chớ có ngại trước về điều mình sẽ nói, nhưng đến giờ đó, hãy nói theo lời sẽ ban cho; vì ấy không phải các ngươi nói, bèn là Đức Thánh-Linh vậy.12 Bấy giờ, anh sẽ nộp em cho phải chết, cha sẽ nộp con; con-cái sẽ dấy lên nghịch cùng cha mẹ mình mà làm cho phải chết.13 Các ngươi sẽ bị mọi người ghen-ghét vì danh ta; song ai cứ bền lòng đến cuối-cùng, người ấy sẽ được cứu.14 Khi các ngươi sẽ xem thấy sự tàn-nát gớm-ghiếc lập ra nơi không nên lập (ai đọc phải để ý), bấy giờ những kẻ ở trong xứ Giu-đê hãy trốn lên núi;15 ai ở trên mái nhà chớ xuống, và chớ vào trong nhà mà chuyên bất-luận vật gì;16 ai ở ngoài đồng chớ trở về lấy áo-xống mình.17 Trong những ngày đó, khốn cho đàn-bà có thai cùng đàn-bà cho con bú!18 Hãy cầu-nguyện cho điều đó chớ xảy ra lúc mùa đông.19 Vì trong những ngày ấy có tai-nạn, đến nỗi từ ban đầu Đức Chúa Trời dựng nên trời đất cho đến bây giờ chưa hề có như vậy, và về sau cũng sẽ chẳng hề có nữa.20 Nếu Chúa chẳng giảm-bớt các ngày ấy, thì không có sinh-vật nào được cứu; song vì cớ những kẻ Ngài đã chọn, nên Ngài đã giảm-bớt các ngày ấy.21 Khi ấy, dầu có ai bảo các ngươi rằng: Kìa, Đấng Christ ở đây, hay là: Ngài ở đó, thì chớ tin.22 Những christ giả, tiên-tri giả sẽ nổi lên, làm những dấu lạ phép lạ, nếu có thể được thì họ cũng dỗ-dành chính những người được chọn.23 Hãy giữ lấy, ta đã nói trước cho các ngươi cả.24 Trong những ngày ấy, sau kỳ tai-nạn, mặt trời sẽ tối-tăm, mặt trăng chẳng chiếu sáng nữa,25 các ngôi sao sẽ tự trên trời rớt xuống, và thế-lực các từng trời sẽ rúng-động.26 Bấy giờ người ta sẽ thấy Con người lấy đại-quyền đại-vinh ngự đến trên đám mây;27 Ngài sẽ sai các thiên-sứ đặng nhóm những kẻ được chọn ở bốn phương, từ đầu-cùng đất cho đến đầu cùng trời.28 Hãy nghe lời thí-dụ về cây vả. Vừa khi nhánh nó trở nên non và nứt lộc, thì biết mùa hạ gần tới.29 Cũng một lẽ ấy, khi các ngươi thấy các điều đó xảy đến, hãy biết Con người đã tới gần, ở nơi cửa.30 Quả thật, ta nói cùng các ngươi, dòng-dõi nầy chẳng qua trước khi mọi sự kia xảy tới.31 Trời đất sẽ qua đi, song lời ta không bao giờ qua đâu.32 Về ngày và giờ đó, chẳng ai biết chi hết, các thiên-sứ trên trời, hay là Con cũng chẳng biết nữa; song chỉ Cha mà thôi.33 Hãy giữ mình, tỉnh-thức; vì các ngươi chẳng biết kỳ đó đến khi nào.34 Ấy cũng như một người kia đi đường xa, bỏ nhà, giao cho đầy-tớ mỗi đứa cai-quản một việc, và cũng biểu đứa canh cửa thức canh.35 Vậy, các ngươi hãy thức canh, vì không biết chủ nhà về lúc nào, hoặc chiều tối, nửa đêm, lúc gà gáy, hay là sớm mai,36 e cho người về thình-lình, gặp các ngươi ngủ chăng.37 Điều mà ta nói cùng các ngươi, ta cũng nói cho mọi người: Hãy tỉnh-thức!

Mark

1 Hai ngày trước lễ Vượt-qua và lễ ăn bánh không men, các thầy tế-lễ cả cùng các thầy thông-giáo tìm mưu đặng bắt Đức Chúa Jêsus và giết đi.2 Vì họ nói rằng: Chẳng nên làm việc nầy trong ngày lễ, sợ sanh sự xôn-xao trong dân-chúng.3 Đức Chúa Jêsus ở tại làng Bê-tha-ni, trong nhà Si-môn là kẻ phung. Ngài đương ngồi bàn ăn, có một người đàn-bà vào, đem một cái bình bằng ngọc, đựng đầy dầu cam-tòng thật rất quí-giá, đập bể ra mà đổ dầu thơm trên đầu Đức Chúa Jêsus.4 Có vài người nổi giận nói cùng nhau rằng: Sao xài-phí dầu thơm ấy như vậy?5 Vì có thể bán dầu đó được hơn ba trăm đơ-ni‑ê, mà bố-thí cho kẻ khó-khăn. Vậy, họ oán-trách người.6 Nhưng Đức Chúa Jêsus phán rằng: Hãy để mặc người; sao các ngươi làm rầy người mà chi? Người đã làm một việc tốt cho ta.7 Vì các ngươi hằng có kẻ khó-khăn ở cùng mình, khi nào muốn làm phước cho họ cũng được; nhưng các ngươi chẳng có ta ở luôn với đâu.8 Người đã làm điều mình có thể làm được, đã xức xác ta trước để chôn.9 Quả thật, ta nói cùng các ngươi, trong khắp cả thế-gian, hễ nơi nào Tin-lành nầy được giảng ra, việc người đã làm cũng sẽ được nhắc lại để nhớ đến người.10 Bấy giờ, Giu-đa Ích-ca-ri-ốt là một trong mười hai sứ-đồ, đến nơi các thầy tế-lễ cả, để nộp Đức Chúa Jêsus cho.11 Họ vui lòng mà nghe, và hứa cho nó tiền bạc; rồi Giu-đa tìm dịp-tiện để nộp Ngài.12 Ngày thứ nhứt về lễ ăn bánh không men, là ngày giết chiên con làm lễ Vượt-qua, các môn-đồ thưa cùng Đức Chúa Jêsus rằng: Thầy muốn chúng tôi đi dọn cho thầy ăn lễ Vượt-qua tại đâu?13 Ngài sai hai môn-đồ đi, và dặn rằng: Hãy vào thành, sẽ gặp một người xách vò nước; cứ theo sau,14 hễ người vào nhà nào, các ngươi sẽ nói cùng chủ nhà ấy rằng: Thầy phán: Cái phòng ta sẽ dùng ăn lễ Vượt-qua với môn-đồ ta ở đâu?15 Chính kẻ đó sẽ chỉ cho các ngươi một cái phòng lớn trên lầu có đồ-đạc sẵn-sàng, hãy dọn tại đó cho chúng ta.16 Vậy, hai môn-đồ đi ra mà vào thành, gặp mọi điều như lời Ngài đã phán, rồi dọn lễ Vượt-qua.17 Buổi chiều, Ngài đến với mười hai sứ-đồ.18 Đang ngồi ăn, Đức Chúa Jêsus phán rằng: Quả thật, ta nói cùng các ngươi, trong vòng các ngươi có một kẻ ngồi ăn cùng ta, sẽ phản ta.19 Các môn-đồ bèn buồn-rầu lắm, cứ lần-lượt mà thưa cùng Ngài rằng: Có phải tôi chăng?20 Ngài đáp rằng: ấy là một trong mười hai người, là người thò tay vào mâm cùng ta.21 Vì Con người đi, y như lời đã chép về Ngài; song khốn cho kẻ phản Con người! Thà nó chẳng sanh ra thì hơn.22 Khi đang ăn, Đức Chúa Jêsus lấy bánh, tạ ơn, đoạn bẻ ra trao cho các môn-đồ, mà phán rằng: Hãy lấy, nầy là thân-thể ta.23 Ngài lại cầm chén, tạ ơn, rồi trao cho các môn-đồ, và ai nấy đều uống.24 Ngài phán rằng: Nầy là huyết ta, huyết của sự giao-ước đổ ra cho nhiều người.25 Quả thật, ta nói cùng các ngươi, ta không uống trái nho nầy nữa, cho đến ngày ta sẽ uống trái nho mới trong nước Đức Chúa Trời.26 Khi đã hát thơ thánh rồi, Chúa và môn-đồ đi ra đặng lên núi Ô‑li-ve.27 Đức Chúa Jêsus phán cùng môn-đồ rằng: Hết thảy các ngươi sẽ gặp dịp vấp-phạm; vì có chép rằng: Ta sẽ đánh kẻ chăn chiên, thì bầy chiên sẽ tan-lạc.28 Nhưng khi ta sống lại rồi, ta sẽ đi đến xứ Ga-li-lê trước các ngươi.29 Phi-e-rơ thưa rằng: Dầu mọi người vấp-phạm vì cớ thầy, nhưng tôi chẳng hề làm vậy.30 Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Quả thật, ta nói cùng ngươi, hôm nay, cũng trong đêm nay, trước khi gà gáy hai lượt, ngươi sẽ chối ta ba lần.31 Nhưng Phi-e-rơ lại thưa cách quả-quyết hơn rằng: Dầu tôi phải chết cùng thầy, tôi cũng chẳng chối thầy đâu. Hết thảy các môn-đồ khác cũng đều nói như vậy.32 Kế đó, đi đến một nơi kia, gọi là Ghết-sê-ma-nê, Đức Chúa Jêsus phán cùng môn-đồ rằng: Các ngươi hãy ngồi đây, đợi ta cầu-nguyện.33 Ngài bèn đem Phi-e-rơ, Gia-cơ và Giăng đi, thì Ngài khởi-sự kinh-hãi và sầu-não.34 Ngài phán cùng ba người rằng: Linh-hồn ta buồn-rầu lắm cho đến chết; các ngươi hãy ở đây, và tỉnh-thức.35 Rồi Ngài đi một đỗi xa hơn, sấp mình xuống đất mà cầu-nguyện rằng nếu có thể được, xin giờ nầy qua khỏi mình.36 Ngài rằng: A‑ba, lạy Cha, mọi việc Cha làm được cả; xin Cha cất chén nầy khỏi con; nhưng không theo điều con muốn, mà theo điều Cha muốn.37 Rồi Ngài trở lại, thấy ba người ngủ; bèn phán cùng Phi-e-rơ rằng: Si-môn, ngủ ư! Ngươi không thức được một giờ sao?38 Hãy tỉnh-thức và cầu-nguyện, để các ngươi khỏi sa vào chước cám-dỗ; tâm-thần thì muốn lắm, mà xác-thịt thì yếu-đuối.39 Ngài lại đi lần nữa, và cầu-nguyện y như lời trước.40 Ngài trở lại, thấy môn-đồ còn ngủ, vì con mắt đã đừ quá; và không biết trả lời cùng Ngài thể nào.41 Ngài trở lại lần thứ ba, phán cùng môn-đồ rằng: Bây giờ các ngươi ngủ và nghỉ-ngơi ư! Thôi, giờ đã tới rồi; nầy, Con người hầu bị nộp trong tay kẻ có tội.42 Hãy chờ dậy, đi hè; kìa, đứa phản ta đã đến gần.43 Ngài đương còn phán, tức thì Giu-đa, là một trong mười hai sứ-đồ thoạt đến với một toán đông cầm gươm và gậy, bởi các thầy tế-lễ cả, các thầy thông-giáo, và các trưởng-lão phái đến.44 Vả, đứa phản Ngài đã cho chúng dấu-hiệu nầy: Hễ tôi hôn ai, ấy là người đó; hãy bắt lấy và điệu đi cho cẩn-thận.45 Vậy, khi Giu-đa đến rồi, liền lại gần Ngài mà nói rằng: Lạy thầy! Rồi nó hôn Ngài.46 Chúng bèn tra tay bắt Đức Chúa Jêsus.47 Có một người trong những kẻ ở đó rút gươm ra, đánh một đứa đầy-tớ của thầy cả thượng-phẩm, chém đứt tai đi.48 Đức Chúa Jêsus cất tiếng phán cùng chúng rằng: Các ngươi đem gươm và gậy đến bắt ta như ta là kẻ trộm-cướp.49 Ta hằng ngày ở giữa các ngươi, giảng-dạy trong đền-thờ, mà các ngươi không bắt ta; nhưng điều ấy xảy đến, để lời Kinh-thánh được ứng-nghiệm.50 Bấy giờ, mọi người đều bỏ Ngài và trốn đi cả.51 Có một người trẻ tuổi kia theo Ngài, chỉ có cái khăn bằng gai trùm mình; chúng bắt người.52 Nhưng người bỏ khăn lại, ở truồng chạy trốn khỏi tay chúng.53 Chúng điệu Đức Chúa Jêsus đến nơi thầy cả thượng-phẩm, có hết thảy thầy tế-lễ cả, trưởng-lão, và thầy thông-giáo nhóm-họp tại đó.54 Phi-e-rơ theo sau Ngài xa xa, cho đến nơi sân trong của thầy cả thượng-phẩm; rồi ngồi với quân-lính gần đống lửa mà sưởi.55 Vả, các thầy tế-lễ cả, cùng cả tòa công-luận đều tìm chứng gì để nghịch cùng Đức Chúa Jêsus đặng giết Ngài, song không kiếm được chi hết.56 Vì có nhiều kẻ làm chứng dối nghịch cùng Ngài; nhưng lời họ khai chẳng hiệp nhau.57 Bấy giờ có mấy người đứng lên làm chứng dối nghịch cùng Ngài rằng:58 chúng tôi có nghe người nói: Ta sẽ phá đền-thờ nầy bởi tay người ta cất lên, khỏi ba ngày ta sẽ cất một đền-thờ khác không phải bởi tay người ta cất.59 Song về điều nầy, lời chứng của họ cũng chẳng hiệp nhau nữa.60 Khi ấy, thầy cả thượng-phẩm đứng dậy giữa hội-đồng, tra-hỏi Đức Chúa Jêsus mà rằng: Ngươi chẳng đối-đáp chi hết về những điều các kẻ nầy cáo ngươi sao?61 Nhưng Đức Chúa Jêsus làm thinh, không trả lời chi hết. Thầy cả thượng-phẩm lại hỏi: Ấy chính ngươi là Đấng Christ, Con Đức Chúa Trời đáng ngợi-khen phải không?62 Đức Chúa Jêsus phán rằng: Ta chính phải đó; các ngươi sẽ thấy Con người ngồi bên hữu quyền-phép Đức Chúa Trời, và ngự giữa đám mây trên trời mà đến.63 Bấy giờ thầy cả thượng-phẩm xé áo mình ra mà rằng: Chúng ta có cần kiếm chứng-cớ khác nữa làm chi?64 Các ngươi có nghe lời lộng-ngôn chăng? Các ngươi nghĩ thế nào: Ai nấy đều đoán Ngài đáng chết.65 Có kẻ nhổ trên Ngài, đậy mặt Ngài lại, đấm Ngài, và nói với Ngài rằng: Hãy nói tiên-tri đi! Các lính canh lấy gậy đánh Ngài.66 Phi-e-rơ đương ở dưới nơi sân, có một đầy-tớ gái của thầy cả thượng-phẩm đến,67 thấy Phi-e-rơ đương sưởi, ngó người mà rằng: Ngươi trước cũng ở với Jêsus Na-xa-rét!68 Nhưng người chối rằng: Ta không biết, ta không hiểu ngươi nói chi. Đoạn, người bước ra tiền-đàng, thì gà gáy.69 Đầy-tớ gái đó thấy người, lại nói cùng những người ở đó rằng: Người nầy cũng là bọn đó.70 Nhưng người lại chối một lần nữa. Khỏi một chặp, những kẻ đứng đó nói cùng Phi-e-rơ rằng: Chắc thật, ngươi cũng là bọn đó, vì ngươi là người Ga-li-lê.71 Người bèn rủa mà thề rằng: Ta chẳng hề quen-biết với người mà các ngươi nói đó!72 Tức thì gà gáy lần thứ hai; Phi-e-rơ bèn nhớ lại lời Đức Chúa Jêsus đã phán rằng: Trước khi gà gáy hai lượt, ngươi sẽ chối ta ba lần. Người tưởng đến thì khóc.

Matthew

1 Đức Chúa Jêsus xem thấy đoàn dân đông, bèn lên núi kia; khi Ngài đã ngồi, thì các môn-đồ đến gần.2 Ngài bèn mở miệng mà truyền-dạy rằng:3 Phước cho những kẻ có lòng khó-khăn, vì nước thiên-đàng là của những kẻ ấy!4 Phước cho những kẻ than-khóc, vì sẽ được yên-ủi!5 Phước cho những kẻ nhu-mì, vì sẽ hưởng được đất!6 Phước cho những kẻ đói khát sự công-bình, vì sẽ được no-đủ!7 Phước cho những kẻ hay thương-xót, vì sẽ được thương-xót!8 Phước cho những kẻ có lòng trong-sạch, vì sẽ thấy Đức Chúa Trời!9 Phước cho những kẻ làm cho người hòa-thuận, vì sẽ được gọi là con Đức Chúa Trời!10 Phước cho những kẻ chịu bắt-bớ vì sự công-bình, vì nước thiên-đàng là của những kẻ ấy!11 Khi nào vì cớ ta mà người ta mắng-nhiếc, bắt-bớ, và lấy mọi điều dữ nói vu cho các ngươi, thì các ngươi sẽ được phước.12 Hãy vui-vẻ, và nức lòng mừng-rỡ, vì phần thưởng các ngươi ở trên trời sẽ lớn lắm; bởi vì người ta cũng từng bắt-bớ các đấng tiên-tri trước các ngươi như vậy.13 Các ngươi là muối của đất; song nếu mất mặn đi, thì sẽ lấy giống chi mà làm cho mặn lại? Muối ấy không dùng chi được nữa, chỉ phải quăng ra ngoài và bị người ta đạp dưới chân.14 Các ngươi là sự sáng của thế-gian; một cái thành ở trên núi thì không khi nào bị khuất được:15 Cũng không ai thắp đèn mà để dưới cái thùng, song người ta để trên chân-đèn, thì nó soi sáng mọi người ở trong nhà.16 Sự sáng các ngươi hãy soi trước mặt người ta như vậy, đặng họ thấy những việc lành của các ngươi, và ngợi-khen Cha các ngươi ở trên trời.17 Các ngươi đừng tưởng ta đến đặng phá luật-pháp hay là lời tiên-tri; ta đến, không phải để phá, song để làm cho trọn.18 Vì ta nói thật cùng các ngươi, đương khi trời đất chưa qua đi, thì một chấm một nét trong luật-pháp cũng không qua đi được cho đến khi mọi sự được trọn.19 Vậy, ai hủy một điều cực nhỏ nào trong những điều-răn nầy, và dạy người ta làm như vậy, thì sẽ bị xưng là cực nhỏ trong nước thiên-đàng; còn như ai giữ những điều-răn ấy, và dạy người ta nữa, thì sẽ được xưng là lớn trong nước thiên-đàng.20 Vì ta phán cho các ngươi rằng, nếu sự công-bình của các ngươi chẳng trổi hơn sự công-bình của các thầy thông-giáo và người dòng Pha-ri-si, thì các ngươi chắc không vào nước thiên-đàng.21 Các ngươi có nghe lời phán cho người xưa rằng: Ngươi chớ giết ai; và rằng: Hễ ai giết người thì đáng bị tòa-án xử-đoán.22 Song ta phán cho các ngươi: Hễ ai giận anh em mình thì đáng bị tòa-án xử-đoán; ai mắng anh em mình rằng: Ra-ca, thì đáng bị tòa công-luận xử-đoán; ai mắng anh em mình là đồ điên, thì đáng bị lửa địa-ngục hành-phạt.23 Ấy vậy, nếu khi nào ngươi đem dâng của-lễ nơi bàn-thờ, mà nhớ lại anh em có điều gì nghịch cùng mình,24 thì hãy để của-lễ trước bàn-thờ, trở về giảng-hòa với anh em trước đã; rồi hãy đến dâng của-lễ.25 Khi ngươi đi đường với kẻ nghịch mình, phải lập-tức hòa với họ, kẻo họ nộp ngươi cho quan án, quan án giao ngươi cho thầy đội, mà ngươi phải ở tù.26 Quả thật, ta nói cùng ngươi, ngươi trả còn thiếu một đồng tiền, thì không ra khỏi tù được.27 Các ngươi có nghe lời phán rằng: Ngươi chớ phạm tội tà-dâm.28 Song ta phán cho các ngươi biết: Hễ ai ngó đàn-bà mà động tình tham-muốn, thì trong lòng đã phạm tội tà-dâm cùng người rồi.29 Vậy nếu con mắt bên hữu xui cho ngươi phạm tội, thì hãy móc mà quăng nó cho xa ngươi đi; vì thà chịu một phần thân-thể ngươi phải hư, còn hơn là cả thân-thể bị ném vào địa-ngục.30 Lại nếu tay hữu xui cho ngươi phạm tội, thì hãy chặt mà liệng nó cho xa ngươi đi; vì thà chịu một phần thân-thể ngươi phải hư, còn hơn là cả thân-thể vào địa-ngục.31 Lại có nói rằng: Nếu người nào để vợ mình, thì hãy cho vợ cái tờ để.32 Song ta phán cùng các ngươi: Nếu người nào để vợ mà không phải vì cớ ngoại-tình, thì người ấy làm cho vợ mình ra người tà-dâm; lại nếu người nào cưới đàn-bà bị để, thì cũng phạm tội tà-dâm.33 Các ngươi còn có nghe lời phán cho người xưa rằng: Ngươi chớ thề dối, nhưng đối với Chúa, phải giữ vẹn lời thề mình.34 Song ta phán cùng các ngươi rằng đừng thề chi hết: Đừng chỉ trời mà thề, vì là ngôi của Đức Chúa Trời;35 đừng chỉ đất mà thề, vì là bệ-chân của Đức Chúa Trời; đừng chỉ thành Giê-ru-sa-lem mà thề, vì là thành của Vua lớn.36 Lại cũng đừng chỉ đầu ngươi mà thề, vì tự ngươi không thể làm cho một sợi tóc nên trắng hay là đen được.37 Song ngươi phải nói rằng: Phải, phải; không, không. Còn điều người ta nói thêm đó, bởi nơi quỉ dữ mà ra.38 Các ngươi có nghe lời phán rằng: Mắt đền mắt, răng đền răng.39 Song ta bảo các ngươi, đừng chống-cự kẻ dữ. Trái lại, nếu ai vả má bên hữu ngươi, hãy đưa má bên kia cho họ luôn;40 nếu ai muốn kiện ngươi đặng lột cái áo vắn, hãy để họ lấy luôn cái áo dài nữa;41 nếu ai muốn bắt ngươi đi một dặm đường, hãy đi hai dặm với họ.42 Ai xin của ngươi, hãy cho, ai muốn mượn của ngươi, thì đừng trớ.43 Các ngươi có nghe lời phán rằng: Hãy yêu người lân-cận, và hãy ghét kẻ thù-nghịch mình.44 Song ta nói cùng các ngươi rằng: Hãy yêu kẻ thù-nghịch, và cầu-nguyện cho kẻ bắt-bớ các ngươi,45 hầu cho các ngươi được làm con của Cha các ngươi ở trên trời; bởi vì Ngài khiến mặt trời mọc lên soi kẻ dữ cùng kẻ lành, làm mưa cho kẻ công-bình cùng kẻ độc-ác.46 Nếu các ngươi yêu những kẻ yêu mình, thì có được thưởng gì đâu? Những kẻ thâu thuế há chẳng làm như vậy sao?47 Lại nếu các ngươi tiếp-đãi anh em mình mà thôi, thì có lạ gì hơn ai? Người ngoại há chẳng làm như vậy sao?48 Thế thì các ngươi hãy nên trọn-vẹn, như Cha các ngươi ở trên trời là trọn-vẹn.

Matthew

1 Hãy giữ, đừng làm sự công-bình mình trước mặt người ta, cho họ đều thấy. Bằng không, thì các ngươi chẳng được phần thưởng gì của Cha các ngươi ở trên trời.2 Vậy, khi ngươi bố-thí, đừng thổi kèn trước mặt mình, như bọn giả-hình làm trong nhà hội và ngoài đường, để được người ta tôn-kính. Quả thật, ta nói cùng các ngươi, bọn đó đã được phần thưởng của mình rồi.3 Song khi ngươi bố-thí, đừng cho tay tả biết tay hữu làm việc gì,4 hầu cho sự bố-thí được kín-nhiệm; và Cha ngươi, là Đấng thấy trong chỗ kín-nhiệm, sẽ thưởng cho ngươi.5 Khi các ngươi cầu-nguyện, đừng làm như bọn giả-hình; vì họ ưa đứng cầu-nguyện nơi nhà hội và góc đường, để cho thiên-hạ đều thấy. Quả thật, ta nói cùng các ngươi, bọn đó đã được phần thưởng của mình rồi.6 Song khi ngươi cầu-nguyện, hãy vào phòng riêng, đóng cửa lại, rồi cầu-nguyện Cha ngươi, ở nơi kín-nhiệm đó; và Cha ngươi, là Đấng thấy trong chỗ kín-nhiệm, sẽ thưởng cho ngươi.7 Vả, khi các ngươi cầu-nguyện, đừng dùng những lời lặp vô-ích như người ngoại; vì họ tưởng vì cớ lời mình nói nhiều thì được nhậm.8 Vậy, các ngươi đừng như họ; vì Cha các ngươi biết các ngươi cần sự gì trước khi chưa xin Ngài.9 Vậy, các ngươi hãy cầu như vầy: Lạy Cha chúng tôi ở trên trời; Danh Cha được thánh;10 Nước Cha được đến; Ý Cha được nên, ở đất như trời!11 Xin cho chúng tôi hôm nay đồ ăn đủ ngày;12 Xin tha tội-lỗi cho chúng tôi, như chúng tôi cũng tha kẻ phạm tội nghịch cùng chúng tôi;13 Xin chớ để chúng tôi bị cám-dỗ, mà cứu chúng tôi khỏi điều ác! [Vì nước, quyền, vinh-hiển đều thuộc về Cha đời đời. A‑men.]~14 Vả, nếu các ngươi tha lỗi cho người ta, thì Cha các ngươi ở trên trời cũng sẽ tha-thứ các ngươi.15 Song nếu không tha lỗi cho người ta, thì Cha các ngươi cũng sẽ không tha lỗi cho các ngươi.16 Khi các ngươi kiêng ăn, chớ làm bộ buồn-rầu như bọn giả-hình; vì họ nhăn mặt, cho mọi người biết họ kiêng ăn. Quả thật, ta nói cùng các ngươi, bọn đó đã được phần-thưởng của mình rồi.17 Song khi ngươi kiêng ăn, hãy xức dầu trên đầu, và rửa mặt,18 hầu cho người ta không xem thấy ngươi đang kiêng ăn, nhưng chỉ Cha ngươi là Đấng ở nơi kín-nhiệm xem thấy mà thôi; và Cha ngươi thấy trong chỗ kín-nhiệm sẽ thưởng cho ngươi.19 Các ngươi chớ chứa của-cải ở dưới đất, là nơi có sâu-mối, ten-rét làm hư, và kẻ trộm đào ngạch khoét vách mà lấy;20 nhưng phải chứa của-cải ở trên trời, là nơi chẳng có sâu-mối, ten-rét làm hư, cũng chẳng có kẻ trộm đào ngạch khoét vách mà lấy.21 Vì chưng của-cải ngươi ở đâu, thì lòng ngươi cũng ở đó.22 Con mắt là đèn của thân-thể. Nếu mắt ngươi sáng-sủa thì cả thân-thể ngươi sẽ được sáng-láng;23 nhưng nếu mắt ngươi xấu, thì cả thân-thể sẽ tối-tăm. Vậy, nếu sự sáng-láng trong ngươi chỉ là tối-tăm, thì sự tối-tăm nầy sẽ lớn biết là dường bao!24 Chẳng ai được làm tôi hai chủ; vì sẽ ghét người nầy mà yêu người kia, hoặc trọng người nầy mà khinh người kia. Các ngươi không có thể làm tôi Đức Chúa Trời lại làm tôi Ma-môn nữa.~25 Vậy nên ta phán cùng các ngươi rằng: Đừng vì sự sống mình mà lo đồ ăn uống; cũng đừng vì thân-thể mình mà lo đồ mặc. Sự sống há chẳng quí-trọng hơn đồ ăn sao, thân-thể há chẳng quí-trọng hơn quần-áo sao?26 Hãy xem loài chim trời: Chẳng có gieo, gặt, cũng chẳng có thâu-trữ vào kho-tàng, mà Cha các ngươi trên trời nuôi nó. Các ngươi há chẳng phải là quí-trọng hơn loài chim sao?27 Vả lại, có ai trong vòng các ngươi lo-lắng mà làm cho đời mình được dài thêm một khắc không?28 Còn về phần quần-áo, các ngươi lại lo-lắng mà làm chi? Hãy ngắm xem những hoa huệ ngoài đồng mọc lên thể nào; chẳng làm khó-nhọc, cũng không kéo chỉ;29 nhưng ta phán cùng các ngươi, dẫu vua Sa-lô-môn sang-trọng đến đâu, cũng không được mặc áo tốt như một hoa nào trong giống đó.30 Hỡi kẻ ít đức-tin, loài cỏ ngoài đồng, là giống nay còn sống, mai bỏ vào lò, mà Đức Chúa Trời còn cho nó mặc đẹp thể ấy thay, huống chi là các ngươi!31 Ấy vậy, các ngươi chớ lo-lắng mà nói rằng: Chúng ta sẽ ăn gì? Uống gì? Mặc gì?32 Vì mọi điều đó, các dân ngoại vẫn thường tìm, và Cha các ngươi ở trên trời vốn biết các ngươi cần dùng những điều đó rồi.33 Nhưng trước hết, hãy tìm-kiếm nước Đức Chúa Trời và sự công-bình của Ngài, thì Ngài sẽ cho thêm các ngươi mọi điều ấy nữa.34 Vậy, chớ lo-lắng chi về ngày mai; vì ngày mai sẽ lo về việc ngày mai. Sự khó-nhọc ngày nào đủ cho ngày ấy.

Psalm

1 Hỡi Đức Giê-hô-va, xin lắng tai nghe lời tôi, Xem-xét sự suy-gẫm tôi.2 Hỡi Vua tôi, Đức Chúa Trời tôi, xin hãy nghe tiếng kêu của tôi, Vì tôi cầu-nguyện cùng Chúa.3 Đức Giê-hô-va ôi! Buổi sáng Ngài sẽ nghe tiếng tôi; Buổi sáng tôi sẽ trình-bày duyên-cớ tôi trước mặt Ngài, và trông-đợi.4 Vì Chúa chẳng phải là Đức Chúa Trời bằng lòng sự dữ; Kẻ ác sẽ không được ở cùng Chúa.5 Kẻ kiêu-ngạo chẳng đứng nổi trước mặt Chúa; Chúa ghét hết thảy những kẻ làm ác.6 Chúa sẽ hủy-diệt các kẻ nói dối; Đức Giê-hô-va gớm-ghiếc người đổ huyết và kẻ gian-lận.7 Còn tôi, nhờ sự nhân-từ dư-dật của Chúa, tôi sẽ vào nhà Chúa, Lấy lòng kính-sợ Chúa mà thờ-lạy trước đền thánh của Chúa.8 Hỡi Đức Giê-hô-va, nhân vì kẻ thù-nghịch tôi, xin lấy công-bình Ngài mà dẫn-dắt tôi. Và ban bằng đường Ngài trước mặt tôi.9 Vì nơi miệng chúng nó chẳng có sự thành-tín; Lòng chúng nó chỉ là gian-tà; Họng chúng nó là huyệt-mả mở ra; Lưỡi chúng nó đầy-dẫy điều dua-nịnh.10 Hỡi Đức Chúa Trời, xin hãy trừng-trị chúng nó; Nguyện họ sa-ngã trong mưu chước mình; Hãy xô-đuổi họ vì tội-ác rất nhiều của họ; Vì họ đã phản-nghịch cùng Chúa.11 Nhưng phàm ai nương-náu mình nơi Chúa sẽ khoái-lạc, Cất tiếng reo-mừng đến mãi mãi, Vì Chúa bảo-hộ các người ấy; Kẻ nào ái-mộ danh Chúa Cũng sẽ nức lòng mừng-rỡ nơi Chúa.12 Vì hỡi Đức Giê-hô-va, chính Ngài sẽ ban phước cho người công-bình, Lấy ơn vây-phủ người khác nào bằng cái khiên.

Psalm

1 Đức Chúa Trời ôi! xin hãy lấy danh Chúa mà cứu tôi, Dùng quyền-năng Chúa mà xét tôi công-bình.2 Hỡi Đức Chúa Trời, xin hãy nghe lời cầu-nguyện tôi, Lắng tai nghe các lời của miệng tôi,3 Vì người lạ dấy nghịch cùng tôi, Người hung-bạo tìm hại mạng sống tôi: Chúng nó không để Đức Chúa Trời đứng trước mặt mình. (Sê-la)4 Nầy, Đức Chúa Trời là sự tiếp-trợ tôi, Chúa là Đấng nâng-đỡ linh-hồn tôi.5 Ngài sẽ báo ác cho những kẻ thù-nghịch tôi: Xin hãy diệt chúng nó đi, tùy sự chân-thật Chúa.6 Hỡi Đức Giê-hô-va, tôi sẽ dâng cho Ngài của-lễ tình-nguyện, Cũng sẽ cảm-tạ danh Ngài, vì điều đó là tốt-lành.7 Vì Ngài giải-cứu tôi khỏi mọi nỗi gian-truân; Mắt tôi thấy sự báo-trả cho kẻ thù-nghịch tôi.

Psalm

1 Đức Giê-hô-va ôi! xin chớ nổi thạnh-nộ mà trách tôi, Chớ sửa-phạt tôi trong khi Ngài giận phừng,2 Hỡi Đức Giê-hô-va, xin thương-xót tôi, vì tôi yếu-mỏn; Lạy Đức Giê-hô-va, xin chữa tôi, vì xương-cốt tôi run-rẩy.3 Đức Giê-hô-va ôi! linh-hồn tôi cũng bối-rối quá đỗi; Còn Ngài, cho đến chừng nào?4 Lạy Đức Giê-hô-va, xin hãy trở lại, giải-cứu linh-hồn tôi; Hãy cứu tôi vì lòng nhân-từ Ngài.5 Vì trong sự chết chẳng còn nhớ đến Chúa nữa; Nơi Âm-phủ ai sẽ cảm-tạ Chúa?6 Tôi mỏn sức vì than-thở, Mỗi đêm tôi làm trôi giường tôi, Dầm nó với nước mắt.7 Mắt tôi hao-mòn vì buồn-thảm, Làng-lệt vì cớ cừu-địch tôi.8 Hỡi kẻ làm ác kia, khá lìa xa ta hết thảy; Vì Đức Giê-hô-va đã nghe tiếng khóc-lóc ta.9 Đức Giê-hô-va đã nghe sự nài-xin ta. Ngài nhậm lời cầu-nguyện ta.10 Hết thảy kẻ thù-nghịch tôi sẽ bị hổ-thẹn và bối-rối lắm; Chúng nó sẽ sụt-lui lại, vội-vàng bị mắc-cỡ.

Romans

1 Cho nên hiện nay chẳng còn có sự đoán-phạt nào cho những kẻ ở trong Đức Chúa Jêsus-Christ;2 vì luật-pháp của Thánh-Linh sự sống đã nhờ Đức Chúa Jêsus-Christ buông-tha tôi~ khỏi luật-pháp của sự tội và sự chết.3 Vì điều chi luật-pháp không làm nổi, tại xác-thịt làm cho luật-pháp ra yếu-đuối, thì Đức Chúa Trời đã làm rồi: Ngài đã vì cớ tội-lỗi sai chính Con mình lấy xác-thịt giống như xác-thịt tội-lỗi chúng ta, và đã đoán-phạt tội-lỗi trong xác-thịt,4 hầu cho sự công-bình mà luật-pháp buộc phải làm được trọn trong chúng ta, là kẻ chẳng noi theo xác-thịt, nhưng noi theo Thánh-Linh.5 Thật thế, kẻ sống theo xác-thịt thì chăm những sự thuộc về xác-thịt; còn kẻ sống theo Thánh-Linh thì chăm những sự thuộc về Thánh-Linh.6 Vả, chăm về xác-thịt sanh ra sự chết, còn chăm về Thánh-Linh sanh ra sự sống và bình-an;7 vì sự chăm về xác-thịt nghịch với Đức Chúa Trời, bởi nó không phục dưới luật-pháp Đức Chúa Trời, lại cũng không thể phục được.8 Vả, những kẻ sống theo xác-thịt, thì không thể đẹp lòng Đức Chúa Trời.9 Về phần anh em, nếu thật quả Thánh-Linh Đức Chúa Trời ở trong mình, thì không sống theo xác-thịt đâu, nhưng theo Thánh-Linh; song nếu ai không có Thánh-Linh của Đấng Christ, thì người ấy chẳng thuộc về Ngài.10 Vậy nếu Đấng Christ ở trong anh em, thì thân-thể chết nhân cớ tội-lỗi, mà thần-linh sống nhân cớ sự công-bình.11 Lại nếu Thánh-Linh của Đấng làm cho Đức Chúa Jêsus sống lại từ trong kẻ chết ở trong anh em, thì Đấng làm cho Đức Chúa Jêsus-Christ sống lại từ trong kẻ chết cũng sẽ nhờ Thánh-Linh Ngài ở trong anh em mà khiến thân-thể hay chết của anh em lại sống.12 Vậy, hỡi anh em, chúng ta chẳng mắc nợ xác-thịt đâu, đặng sống theo xác-thịt.13 Thật thế, nếu anh em sống theo xác-thịt thì phải chết; song nếu nhờ Thánh-Linh, làm cho chết các việc của thân-thể, thì anh em sẽ sống.14 Vì hết thảy kẻ nào được Thánh-Linh của Đức Chúa Trời dắt-dẫn, đều là con của Đức Chúa Trời.15 Thật anh em đã chẳng nhận lấy thần-trí của tôi-mọi đặng còn ở trong sự sợ-hãi; nhưng đã nhận lấy thần-trí của sự làm con nuôi, và nhờ đó chúng ta kêu rằng: A‑ba! Cha!16 Chính Đức Thánh-Linh làm chứng cho lòng chúng ta rằng chúng ta là con-cái Đức Chúa Trời.17 Lại nếu chúng ta là con-cái, thì cũng là kẻ kế-tự: Kẻ kế-tự Đức Chúa Trời và là kẻ đồng kế-tự với Đấng Christ, miễn chúng ta đều chịu đau-đớn với Ngài, hầu cho cũng được vinh-hiển với Ngài.18 Vả, tôi tưởng rằng những sự đau-đớn bây giờ chẳng đáng so-sánh với sự vinh-hiển hầu đến, là sự sẽ được bày ra trong chúng ta.19 Thật thế, muôn vật ước-ao nóng-nảy mà trông-đợi con-cái Đức Chúa Trời được tỏ ra.20 Vì muôn vật đã bị bắt phục sự hư-không, chẳng phải tự ý mình, bèn là bởi cớ Đấng bắt phục.21 Muôn vật mong rằng mình cũng sẽ được giải-cứu khỏi làm tôi sự hư-nát, đặng dự phần trong sự tự-do vinh-hiển của con-cái Đức Chúa Trời.22 Vì chúng ta biết rằng muôn vật đều than-thở và chịu khó-nhọc cho đến ngày nay;23 không những muôn vật thôi, lại chúng ta, là kẻ có trái đầu mùa của Đức Thánh-Linh, cũng than-thở trong lòng, đang khi trông-đợi sự làm con nuôi, tức là sự cứu-chuộc thân-thể chúng ta vậy.24 Vì chúng ta được cứu trong sự trông-cậy, nhưng khi người ta đã thấy điều mình trông rồi, ấy không phải là trông nữa: mình thấy rồi, sao còn trông làm chi?25 Song nếu chúng ta trông điều mình không thấy, ấy là chúng ta chờ-đợi điều đó cách nhịn-nhục.26 Cũng một lẽ ấy, Đức Thánh-Linh giúp cho sự yếu-đuối chúng ta. Vì chúng ta chẳng biết sự mình phải xin đặng cầu-nguyện cho xứng-đáng; nhưng chính Đức Thánh-Linh lấy sự thở-than không thể nói ra được mà cầu-khẩn thay cho chúng ta.27 Đấng dò-xét lòng người hiểu-biết ý‑tưởng của Thánh-Linh là thể nào, vì ấy là theo ý Đức Chúa Trời mà Ngài cầu thế cho các thánh-đồ vậy.28 Vả, chúng ta biết rằng mọi sự hiệp lại làm ích cho kẻ yêu-mến Đức Chúa Trời, tức là cho kẻ được gọi theo ý‑muốn~ Ngài đã định.29 Vì những kẻ Ngài đã biết trước, thì Ngài cũng đã định sẵn để nên giống như hình-bóng Con Ngài, hầu cho Con nầy được làm Con cả ở giữa nhiều anh em;30 còn những kẻ Ngài đã định sẵn, thì Ngài cũng đã gọi, những kẻ Ngài đã gọi, thì Ngài cũng đã xưng là công-bình, và những kẻ Ngài đã xưng là công-bình, thì Ngài cũng đã làm cho vinh-hiển.31 Đã vậy thì chúng ta sẽ nói làm sao? Nếu Đức Chúa Trời vùa-giúp chúng ta, thì còn ai nghịch với chúng ta?32 Ngài đã không tiếc chính Con mình, nhưng vì chúng ta hết thảy mà phó Con ấy cho, thì Ngài há chẳng cũng sẽ ban mọi sự luôn với Con ấy cho chúng ta sao?33 Ai sẽ kiện kẻ lựa-chọn của Đức Chúa Trời? Đức Chúa Trời là Đấng xưng công-bình những kẻ ấy.34 Ai sẽ lên án họ ư? Đức Chúa Jêsus-Christ là Đấng đã chết, và cũng đã sống lại nữa, Ngài đang ngự bên hữu Đức Chúa Trời, cầu-nguyện thế cho chúng ta.35 Ai sẽ phân-rẽ chúng ta khỏi sự yêu-thương của Đấng Christ? Có phải hoạn-nạn, khốn-cùng, bắt-bớ, đói-khát, trần-truồng, nguy-hiểm, hay là gươm-giáo chăng?36 Như có chép rằng: Vì cớ Ngài, chúng tôi bị giết cả ngày; Họ coi chúng tôi như chiên định đem đến hàng làm thịt.37 Trái lại, trong mọi sự đó, chúng ta nhờ Đấng yêu-thương mình mà thắng hơn bội phần.38 Vì tôi chắc rằng bất-kỳ sự chết, sự sống, các thiên-sứ, các kẻ cầm quyền, việc bây giờ, việc hầu đến, quyền-phép,39 bề cao, hay là bề sâu, hoặc một vật nào, chẳng có thể phân-rẽ chúng ta khỏi sự yêu-thương mà Đức Chúa Trời đã chứng cho chúng ta trong Đức Chúa Jêsus-Christ, là Chúa chúng ta.

Kích thước tệp tối đa
Width
5076
Height
6600
104.023,25 ₫
Special Galleries
Good Soil Print Gallery
GoodSalt Gallery
Nature Photography Gallery
Steve Creitz Select
Seasonal
Harry Anderson Select

Chúng tôi cung cấp chiết khấu cấp phép số lượng lớn quan trọng.
Bạn có thắc mắc? Gọi 800-805-8001 or +1 208-455-5659 và yêu cầu báo giá tùy chỉnh. Chúng tôi sẽ làm việc với ngân sách của bạn.

Post To Feed Pin It
Hộp đèn
Hình ảnh liên quan
  1. Petition
  2. Young Woman Prays
  3. The King's Contrition
  4. Woman Prays in Presence of Fire of God
  5. Tay cầu nguyện
  6. Young Girl Cầu nguyện
  7. Gia đình cầu nguyện với Chúa Giêsu
  8. Ba cầu nguyện
  • Thông tin giấy phép
  • Quyền riêng tư
  • Liên hệ với chúng tôi
  • Nghệ sĩ
1 800 805.8001
© 2024       Tất cả hình ảnh và phương tiện thuộc bản quyền của GoodSalt, Inc. và/hoặc những người đóng góp. Đã đăng ký Bản quyền.
  Tiếng Việt
  •  Afrikaans
  •  Bahasa Indonesia
  •  Bahasa Melayu
  •  Česky
  •  Deutsch
  •  English
  •  Español
  •  Français
  •  Italiano
  •  Magyar
  •  Nederlands
  •  Polski
  •  Português
  •  Română
  •  Shqip
  •  Tagalog
  •  Türkçe
  •  Ελληνικά
  •  Български
  •  русский
  •  Српски / Srpski
  •  Українська
  •  עברית
  •  العربية
  •  فارسی
  •  हिन्दी
  •  ไทย
  •  中文
  •  日本語
  •  粵語
  •  한국어