19 Đây là dòng-dõi của Y‑sác, con trai Áp-ra-ham. Áp-ra-ham sanh Y‑sác.20 Vả, khi Y‑sác được bốn mươi tuổi, thì cưới Rê-bê-ca, con gái của Bê-tu-ên và em gái của La-ban, đều là dân A‑ram, ở tại xứ Pha-đan-A-ram.21 Y‑sác khẩn-cầu Đức Giê-hô-va cho vợ mình, vì nàng son-sẻ. Đức Giê-hô-va cảm-động lời khẩn-cầu đó, nên cho Rê-bê-ca thọ-thai.22 Nhưng vì thai đôi làm cho đụng nhau trong bụng, thì nàng nói rằng: Nếu quả thật vậy, cớ sao điều nầy xảy đến làm chi? Đoạn, nàng đi hỏi Đức Giê-hô-va.23 Đức Giê-hô-va phán rằng: Hai nước hiện ở trong bụng ngươi, và hai thứ dân sẽ do lòng ngươi mà ra; dân nầy mạnh hơn dân kia, và đứa lớn phải phục đứa nhỏ.24 Đến ngày nàng phải sanh-nở, nầy hai đứa sanh đôi trong bụng nàng ra.25 Đứa ra trước đỏ hồng, lông cùng mình như một áo tơi lông; đặt tên là Ê‑sau.26 Kế em nó lại ra sau, tay nắm lấy gót Ê‑sau; nên đặt tên là Gia-cốp. Khi sanh hai đứa con nầy thì Y‑sác đã được sáu mươi tuổi.27 Khi hai đứa trai nầy lớn lên, thì Ê‑sau trở nên một thợ săn giỏi, thường giong-ruổi nơi đồng ruộng; còn Gia-cốp là người hiền-lành cứ ở lại trại.28 Y‑sác yêu Ê‑sau, vì người có tánh ưa ăn thịt rừng; nhưng Rê-bê-ca lại yêu Gia-cốp.29 Một ngày kia, Gia-cốp đương nấu canh, Ê‑sau ở ngoài đồng về lấy làm mệt-mỏi lắm;30 liền nói cùng Gia-cốp rằng: Em hãy cho anh ăn canh gì đỏ đó với, vì anh mệt-mỏi lắm. ---_Bởi cớ ấy, người ta gọi Ê‑sau là Ê‑đôm._---31 Gia-cốp đáp rằng: Nay anh hãy bán quyền trưởng-nam cho tôi đi.32 Ê‑sau đáp rằng: Nầy, anh gần thác, quyền trưởng-nam để cho anh dùng làm chi?33 Gia-cốp đáp lại rằng: Anh hãy thề trước đi. Người bèn thề; vậy, người bán quyền trưởng-nam cho Gia-cốp.34 Rồi, Gia-cốp cho Ê‑sau ăn bánh và canh phạn-đậu; ăn uống xong, người bèn đứng dậy đi. Vậy, Ê‑sau khinh quyền trưởng-nam là thế.