24 Môn-đồ bèn đến thức Ngài dậy, rằng: Thầy ôi, Thầy ôi, chúng ta chết! Nhưng Ngài, vừa thức dậy, khiến gió và sóng phải bình-tịnh, thì liền bình-tịnh và yên-lặng như tờ.
Mark
38 nhưng Ngài đương ở đằng sau lái, dựa gối mà ngủ. Môn-đồ thức Ngài dậy mà thưa rằng: Thầy ôi, thầy không lo chúng ta chết sao?
Mark
45 Rồi Ngài liền giục môn-đồ vào thuyền, qua bờ bên kia trước mình, hướng đến thành Bết-sai-đa, trong khi Ngài cho dân chúng về.46 Ngài lìa khỏi chúng rồi, thì lên núi mà cầu-nguyện.47 Đến tối, chiếc thuyền đương ở giữa biển, còn Ngài thì ở một mình trên đất.48 Ngài thấy môn-đồ chèo khó nhọc lắm, vì gió ngược. Lối canh tư đêm ấy, Ngài đi bộ trên biển mà đến cùng môn-đồ; và muốn đi trước.49 Môn-đồ thấy Ngài đi bộ trên mặt biển, ngờ là ma, nên la lên;50 vì ai nấy đều thấy Ngài và sợ hoảng. Nhưng Ngài liền nói chuyện với môn-đồ và phán rằng: Hãy yên lòng, ta đây, đừng sợ chi.51 Ngài bèn bước lên trên thuyền với môn-đồ, thì gió lặng. Môn-đồ càng lấy làm lạ hơn nữa;52 vì chẳng hiểu phép lạ về mấy cái bánh, bởi lòng cứng-cỏi.