22 Kế đó, Ngài liền hối môn-đồ xuống thuyền, qua trước bờ bên kia, trong khi Ngài đang truyền cho dân-chúng tan đi.23 Xong rồi, Ngài lên núi để cầu-nguyện riêng; đến chiều tối, Ngài ở đó một mình.24 Bấy giờ, thuyền đã ra giữa biển rồi, vì gió ngược, nên bị sóng vỗ.25 Song đến canh tư đêm ấy, Đức Chúa Jêsus đi bộ trên mặt biển mà đến cùng môn-đồ.26 Khi thấy Ngài đi bộ trên mặt biển, thì môn-đồ bối-rối mà nói rằng: Ấy là một con ma; rồi sợ-hãi mà la lên.27 Nhưng Đức Chúa Jêsus liền phán rằng: Các ngươi hãy yên lòng; ấy là ta đây, đừng sợ!28 Phi-e-rơ bèn thưa rằng: Lạy Chúa, nếu phải Chúa, xin khiến tôi đi trên mặt nước mà đến cùng Chúa.29 Ngài phán rằng: Hãy lại đây! Phi-e-rơ ở trên thuyền bước xuống, đi bộ trên mặt nước mà đến cùng Đức Chúa Jêsus.30 Song khi thấy gió thổi, thì Phi-e-rơ sợ-hãi, hòng sụp xuống nước, bèn la lên rằng: Chúa ơi, xin cứu lấy tôi!31 Tức thì Đức Chúa Jêsus giơ tay ra nắm lấy người, mà nói rằng: Hỡi người ít đức-tin, sao ngươi hồ-nghi làm vậy?32 Ngài cùng Phi-e-rơ lên thuyền rồi, thì gió yên-lặng.33 Các người trong thuyền bèn đến quì lạy Ngài mà nói rằng: Thầy thật là Con Đức Chúa Trời!34 Khi qua biển rồi, Ngài và môn-đồ đến xứ Ghê-nê-xa-rết.35 Người xứ đó nhận biết Ngài, thì sai người báo tin cho khắp các miền xung-quanh, và họ đem các kẻ bịnh đến cùng Ngài,36 xin chỉ cho rờ đến viền áo mà thôi; vậy, ai rờ đến cũng đều được lành bịnh cả.