7 Đức Chúa Jêsus cùng môn-đồ Ngài lánh ra nơi bờ biển, có đoàn dân đông lắm từ xứ Ga-li-lê đến theo Ngài. Từ xứ Giu-đê,8 thành Giê-ru-sa-lem, xứ Y‑đu-mê, xứ bên kia sông Giô-đanh, miền xung-quanh thành Ty-rơ và thành Si-đôn cũng vậy, dân đông lắm, nghe nói mọi việc Ngài làm, thì đều đến cùng Ngài.9 Bởi cớ dân đông, nên Ngài biểu môn-đồ sắm cho mình một chiếc thuyền nhỏ sẵn-sàng, đặng cho khỏi bị chúng lấn ép Ngài quá.10 Vì Ngài đã chữa lành nhiều kẻ bịnh, nên nỗi ai nấy có bịnh chi cũng đều áp đến gần để rờ Ngài.11 Khi tà-ma thấy Ngài, bèn sấp mình xuống nơi chân Ngài, mà kêu lên rằng: Thầy là Con Đức Chúa Trời!12 Song Ngài nghiêm cấm chúng nó chớ tỏ cho ai biết mình.
Matthew
15 Song Đức Chúa Jêsus biết điều ấy, thì bỏ đi khỏi chỗ đó; có nhiều người theo, và Ngài chữa lành cả.16 Ngài cấm ngặt họ đừng cho ai biết Ngài;17 để được ứng-nghiệm lời đấng tiên-tri Ê‑sai đã nói rằng:18 Nầy, tôi-tớ ta đã chọn, Là người mà ta rất yêu-dấu, đẹp lòng ta mọi đàng. Ta sẽ cho Thánh-Linh ta ngự trên người, Người sẽ rao-giảng sự công-bình cho dân ngoại.19 Người sẽ chẳng cãi-lẫy, chẳng kêu-la, Và chẳng ai nghe được tiếng người ngoài đường cái.20 Người sẽ chẳng bẻ cây sậy đã gãy, chẳng tắt ngọn đèn gần tàn, Cho đến chừng nào người khiến sự công-bình được thắng.21 Dân ngoại sẽ trông-cậy danh người.
Matthew
13 Ngài bỏ thành Na-xa-rét mà đến ở thành Ca-bê-na-um, gần mé biển, giáp địa-phận xứ Sa-bu-lôn cùng xứ Nép-ta-li,14 để cho ứng-nghiệm lời đấng tiên-tri Ê‑sai đã nói rằng:15 Đất Sa-bu-lôn và Nép-ta-li, Ở về trên con đường đi đến biển, bên kia sông Giô-đanh, Tức là xứ Ga-li-lê thuộc về dân ngoại…,16 Dân ấy ngồi chỗ tối-tăm, Đã thấy ánh sáng lớn; Và trên những kẻ ngồi trong miền và dưới bóng sự chết, Thì ánh sáng đã mọc lên.17 Từ lúc đó, Đức Chúa Jêsus khởi giảng-dạy rằng: Các ngươi hãy ăn-năn, vì nước thiên-đàng đã đến gần.