12 Bấy giờ, Sa-lô-môn nguyện rằng: Đức Giê-hô-va có phán rằng Ngài ngự trong nơi tối-tăm mờ-mịt.13 Hỡi Đức Chúa Trời! Tôi đã cất xong một cái đền dùng làm nơi ngự của Ngài, tức một nơi Ngài ở đời đời.14 Đoạn, vua xây mặt lại, và chúc phước cho hội-chúng Y‑sơ-ra-ên. Cả hội-chúng Y‑sơ-ra-ên đều đứng.15 Người nói rằng: Đáng khen-ngợi Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y‑sơ-ra-ên, vì từ miệng Ngài có phán hứa với Đa-vít, cha ta, và bởi tay Ngài đã làm ứng-nghiệm lời ấy; Ngài phán rằng:16 Từ ngày ta đã đem Y‑sơ-ra-ên ta ra khỏi Ê‑díp-tô, ta không chọn thành nào trong các chi-phái Y‑sơ-ra-ên đặng cất tại đó một cái nhà cho danh ta ngự; nhưng ta đã chọn Đa-vít để người trị-vì dân Y‑sơ-ra-ên ta.17 Vả, Đa-vít, cha ta, có ý cất một cái đền cho danh Giê-hô-va, là Đức Chúa Trời của Y‑sơ-ra-ên.18 Nhưng Đức Giê-hô-va có phán với Đa-vít, cha ta, rằng: Khi ngươi có ý xây đền cho danh ta, thì lấy làm thậm phải;19 song ngươi sẽ chẳng cất đền ấy đâu, bèn là con trai ngươi, do lòng ngươi sanh ra, sẽ cất đền cho danh ta.20 Vậy, Đức Giê-hô-va đã làm ứng-nghiệm lời Ngài phán; vì ta kế-vị Đa-vít, cha ta, ngồi trên ngôi Y‑sơ-ra-ên, y như Đức Giê-hô-va đã hứa, và ta đã cất đền nầy cho danh Giê-hô-va, là Đức Chúa Trời của Y‑sơ-ra-ên.21 Tại đó, ta đã dọn một chỗ để hòm; trong hòm có sự giao-ước của Đức Giê-hô-va, tức là giao-ước mà Ngài đã lập với tổ-phụ chúng ta, khi Ngài đem họ ra khỏi xứ Ê‑díp-tô.