19 Nó ở khắc-khổ với con nó, dường như không thuộc về nó, Sự lao-khổ nó luống-công, nhưng nó không lo căm đến.20 Vì Đức Chúa Trời cất sự khôn-ngoan khỏi nó, Không chia-phân thông-sáng cho nó.21 Khi nó đập cánh bay lên, Bèn nhạo-báng ngựa và người cỡi ngựa.22 Có phải ngươi ban sức-lực cho ngựa, Và phủ cổ nó lông gáy rung-rung chăng?23 Há có phải ngươi khiến nó nhảy búng như cào-cào chăng? Tiếng kêu hí có oai của nó, thật đáng sợ.24 Nó đào đất trong trũng, vui-mừng về sức-lực mình; Nó xông tới đón quân cầm binh-khí.25 Nó khinh-chê sự sợ, chẳng ghê điều chi; Trước ngọn gươm nó không xây trở.