41 Đoạn Ê‑li nói cùng A‑háp rằng: Hãy đi lên, ăn và uống, vì tôi đã nghe tiếng mưa lớn.42 Vậy, A‑háp trở lên đặng ăn uống. Nhưng Ê‑li leo lên chót núi Cạt-mên, cúi xuống đất và úp mặt mình giữa hai đầu gối.43 Đoạn, người nói với kẻ tôi-tớ mình rằng: Xin hãy đi lên, ngó về phía biển. Kẻ tôi-tớ đi lên xem, nhưng nói rằng: Không có chi hết. Ê‑li lại nói: Hãy trở lên bảy lần.44 Lần thứ bảy, kẻ tôi-tớ đáp rằng: Tôi thấy ở phía biển lên một cụm mây nhỏ như lòng bàn tay. Ê‑li bèn tiếp: Hãy đi nói với A‑háp rằng: Hãy thắng xe và đi xuống, kẻo mưa cầm vua lại chăng.45 Trong một lúc, trời bị mây che đen, gió nổi dậy, và có cơn mưa rất lớn. A‑háp bèn lên xe mình, đi đến Gít-rê-ên.46 Tay Đức Giê-hô-va giáng trên Ê‑li; người thắt lưng, chạy trước A‑háp cho đến khi tới Gít-rê-ên.
James
17 Ê‑li vốn là người yếu-đuối như chúng ta. Người cầu-nguyện, cố xin cho đừng mưa, thì không mưa xuống đất trong ba năm rưỡi.18 Đoạn người cầu-nguyện lại, trời bèn mưa, và đất sanh-sản hoa-màu.