22 Họ là người Hê-bơ-rơ phải chăng? Tôi cũng vậy. Họ là người Y‑sơ-ra-ên phải chăng? Tôi cũng vậy. Họ là dòng-dõi của Áp-ra-ham phải chăng? Tôi cũng vậy.23 Họ là kẻ hầu việc của Đấng Christ phải chăng? Ừ, ---_tôi nói như kẻ dại-dột,_--- tôi lại là kẻ hầu việc hơn! Tôi đã chịu khó-nhọc nhiều hơn, tù-rạc nhiều hơn, đòn-vọt quá chừng. Đòi phen tôi gần phải bị chết;24 năm lần bị người Giu-đa đánh roi, mỗi lần thiếu một roi đầy bốn chục;25 ba lần bị đánh đòn; một lần bị ném đá; ba lần bị chìm tàu. Tôi đã ở trong biển sâu một ngày một đêm.26 Lại nhiều lần tôi đi đường, nguy trên sông-bến, nguy với trộm-cướp, nguy với giữa dân mình, nguy với dân ngoại, nguy trong các thành, nguy trong các đồng vắng, nguy trên biển, nguy với anh em giả-dối;27 chịu khó chịu nhọc, lắm lúc thức đêm, chịu đói khát, thường khi phải nhịn ăn, chịu lạnh và lõa-lồ.28 Còn chưa kể mọi sự khác, là mỗi ngày tôi phải lo-lắng về hết thảy các Hội-thánh.29 Nào có ai yếu-đuối mà tôi chẳng yếu-đuối ư? Nào có ai vấp-ngã mà tôi chẳng như nung như đốt ư?30 Ví phải khoe mình, thì tôi sẽ khoe mình về sự yếu-đuối tôi.31 Đức Chúa Trời là Cha Đức Chúa Jêsus, là Đấng đáng ngợi-khen đời đời vô-cùng, biết rằng tôi không nói dối đâu.32 Ở thành Đa-mách, quan tổng-đốc của vua A‑rê-ta giữ thành của người Đa-mách để bắt tôi.33 Có người từ cửa-sổ dòng tôi xuống, bằng một cái giỏ, dọc theo lưng thành, ấy vậy là tôi thoát khỏi tay họ.