47 Nước thiên-đàng cũng giống như một tay lưới thả xuống biển, bắt đủ mọi thứ cá.48 Khi lưới được đầy rồi, thì người đánh cá kéo lên bờ; đoạn, ngồi mà chọn giống tốt để riêng ra, đem bỏ vào rổ, còn giống xấu thì ném đi.49 Đến ngày tận-thế cũng như vậy: Các thiên-sứ sẽ đến và chia kẻ ác với người công-bình ra,50 ném những kẻ ác vào lò lửa; ở đó sẽ có khóc-lóc và nghiến răng.51 Các ngươi có hiểu mọi điều đó chăng? Các môn-đồ thưa rằng: Có hiểu.52 Ngài bèn phán rằng: Vì cớ ấy, mọi thầy thông-giáo đã học thông đạo về nước thiên-đàng, thì giống như một người chủ nhà kia, đem những vật mới và cũ ở trong kho mình ra.53 Đức Chúa Jêsus phán các lời ví-dụ ấy rồi, thì đi khỏi chỗ đó.54 Ngài về đến quê-hương, rồi dạy-dỗ trong nhà hội, đến nỗi ai nghe cũng lấy làm lạ, mà nói rằng: Bởi đâu mà người nầy được khôn-ngoan và những phép lạ nầy?55 Có phải là con người thợ mộc chăng? Mẹ người có phải là Ma-ri, và anh em người là Gia-cơ, Giô-sép, Si-môn, Giu-đe chăng?56 Chị em người đều ở giữa chúng ta chăng? Bởi đâu mà người nầy được mọi điều ấy như vậy?57 Họ bèn vì cớ Ngài mà vấp-phạm. Song Đức Chúa Jêsus phán cùng họ rằng: Đấng tiên-tri chỉ bị trong xứ mình và người nhà mình khinh-dể mà thôi.