8 Vả, Đa-ni-ên quyết-định trong lòng rằng không chịu ô‑uế bởi đồ ngon vua ăn và rượu vua uống, nên cầu-xin người làm đầu hoạn-quan để đừng bắt mình phải tự làm ô‑uế.9 Đức Chúa Trời khiến Đa-ni-ên được ơn và thương-xót trước mặt người làm đầu hoạn-quan.10 Người làm đầu hoạn-quan bảo Đa-ni-ên rằng: Ta sợ vua, là chủ ta, đã chỉ-định đồ ăn đồ uống của các ngươi. Lẽ nào vua sẽ thấy mặt-mày các ngươi tiều-tụy hơn những kẻ trai trẻ khác đồng tuổi với các ngươi, và các ngươi nộp đầu ta cho vua sao?11 Đa-ni-ên bèn nói với Ham-mên-xa mà người làm đầu hoạn-quan đã khiến coi-sóc Đa-ni-ên, Ha-na-nia, Mi-sa-ên và A‑xa-ria, rằng:12 Tôi xin ông hãy thử những kẻ tôi-tớ ông trong mười ngày, cho chúng tôi chỉ ăn rau uống nước.13 Sau đó, sẽ nhìn nét mặt chúng tôi với nét mặt những kẻ trai trẻ ăn đồ-ăn ngon của vua; rồi ông sẽ làm cho những kẻ tôi-tớ ông theo như điều ông đã thấy.14 Ham-mên-xa nhậm lời họ xin, và thử họ trong mười ngày.